Thủ Lĩnh Ám Vệ Xuất Đạo Ở C Vị: Chương 1

Thủ lĩnh ám vệ Tạ Bình Qua đem nguyên cái cơ thể 19 tuổi xuyên không đến hiện đại, lần đầu tiên đi trên phố đã bị cố vấn của công ty giải trí nhìn trúng, tuyển vào công ty, được đưa vào chương trình tạp kỹ tuyển chọn tài năng, chuẩn bị xuất đạo. […]

-Chương 1+
3

"Bát quái lớn nhất của giới giải trí hôm nay chính là buổi ghi hình mùa 2 của 《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》, một bức ảnh thân mật của một vị cố vấn và một trong số các học viên bị tuồn ra ngoài. Mọi người đều biết nhiệt độ của 《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》 ở mùa 1 rất cao, và việc thay đổi hệ thống thi đấu trong mùa 2 đã thêm rất nhiều điểm nổi bật, dưới tình hình này, nếu có thể xuất đạo, vậy chắc chắn sẽ là phong quang vô hạn vạn chúng chú mục. "

"Tiểu Cửu đoán, chắc là vì nguyên nhân này nên vị học viên đó mới động tâm tư, bây giờ ảnh thân mật bị tuồn ra, "tâm huyết" của hắn hẳn là như nước chảy về biển đông, còn về việc tổ tiết mục có đuổi hắn đi không thì còn phải xem công ty sau lưng hắn có bảo vệ hắn không... "

4

Khi Tạ Bình Qua đi vào một cửa hàng nhỏ để mua nước, nhân viên cửa hàng đang nhìn video trên điện thoại với vẻ thích thú.

Cô nghe thấy tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu, chỉ hơi nhấc mắt lên lấy chai nước quét mã, sau đó nói: "Hai đồng, anh quét vào đây. "

"Hai đồng phải không? "

Nhân viên cửa hàng không thấy người kia quét mã vào điện thoại của mình, mà chỉ nghe một giọng nam trong trẻo vang lên.

Cô sửng sốt, còn chưa kịp ngẩng đầu đã thấy một bàn tay thon dài đưa hai tờ tiền tệ cho cô.

Cô vô thức ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là chiếc áo sơ mi trắng, sau đó là chiếc cằm xinh đẹp, sau đó nữa là khuôn mặt đẹp đẽ khiến nhân viên cửa hàng thích xem tin bát quái trong giới giải trí cũng mất hứng thú với nó, mà chỉ muốn ngắm nhìn.

Tạ Bình Qua thấy cô nhìn mình đến ngây người thì kéo vành mũ xuống.

Bệnh chung của các ám vệ là không thích bị người khác chú ý, trước kia cậu thường trốn trong bóng tối, không cảm thấy khuôn mặt của mình có gì đặc biệt. Hiện tại cậu không thể không xuất hiện trước mặt mọi người, cậu mới nhận ra khuôn mặt này không tốt đến mức nào. Dù kéo vành mũ thấp cỡ nào cũng không ngăn được sự chú ý của người khác.

Nhưng mà... Dùng cơ thể và khuôn mặt của mình vẫn tốt hơn là cơ thể và khuôn mặt của người khác.

Tuy Tạ Bình Qua không hiểu sao mình lại xuất hiện ở thế giới kỳ quái này, cũng không hiểu tại sao lúc chết mình đã 24 tuổi, nhưng khi đến đây lại là cơ thể mình lúc 19 tuổi, nhưng cậu biết, muốn tìm hiểu những chuyện này thì điều đầu tiên cậu phải làm là sống sót.

Vì vậy ngay khi tỉnh táo lại, cậu liền trốn vào chỗ không người, tốn hết nửa ngày mới biết sơ sơ tình cảnh của mình, sau đó nhanh chóng đưa ra quyết định, lấy chủy thủ tùy thân ra, cắt đi mái tóc dài của mình, sau đó chọn một kiểu trang phục mà mình có thể bắt chước theo, cải biến lại quần áo một chút.

Tuy rằng trông vẫn còn hơi khác thường, nhưng nhìn chung cũng không quá kỳ lạ.

Cậu né tránh những cameras khiến cậu cảm thấy nguy hiểm, bán phiến lá vàng ở phố đồ cổ gần đó.

Chủ cửa hàng nghi ngờ nhìn cậu, thậm chí còn yêu cầu cậu xuất trình chứng minh thư một lần, nhưng giá mà Tạ Bình Qua đưa ra quá thấp, vẻ mặt quá bình tĩnh, nhưng phiến lá vàng kia lại là đồ cực tốt, chủ cửa hàng không cưỡng lại sự cám dỗ, vẫn đưa tiền mặt cho cậu.

Mặc dù Tạ Bình Qua là ám vệ chứ không phải mật thám, nhưng những kỹ năng cơ bản cậu vẫn biết, vì vậy sau ba ngày, cậu không những có thể hiểu được lời nói của những người ở thế giới này, mà còn nói được một số câu đơn giản, thuận tiện tìm hiểu được tình hình của nơi này.

Sau khi hiểu ra, không hiểu vì lý do gì, cậu lại nhớ tới ngày đó, cậu và người kia ngồi trên mái nhà, người kia nhìn bầu trời đầy sao, bảo là nếu có kiếp sau sẽ cùng cậu làm một đôi phú quý.

Cậu vẫn chưa hiểu hết về thế giới này, nhưng điều đó không ngăn được cậu nhớ đến đoạn ký ức kia - cậu muốn kiếm thật nhiều tiền, để chuẩn bị cho người có thể xuất hiện trong tương lai hoặc cả đời cũng không bao giờ gặp lại kia.

Đương nhiên, Tạ Bình Qua đã suy nghĩ chuyện này rất kỹ càng trước đó, bây giờ đứng trong cửa hàng nhỏ này, đối mặt với nhân viên bán hàng, cậu cũng không bị phân tâm, chỉ lặp lại "hai đồng" một lần nữa.

Nhân viên cửa hàng nghe được giọng của cậu lần nữa, lúc này mới tỉnh mộng nhận tiền mặt, lắp bắp nói: "Anh, anh có muốn xem thử món khác không, ăn, muốn, muốn không? "

Nhân viên cửa hàng chưa nói xong, định nói thêm hai câu nữa thì lại có người vào cửa hàng.

Người kia đang gọi điện thoại, vừa gọi vừa rống giận: "Hủy hợp đồng? Được thôi! Kêu hắn bồi thường tiền vi phạm hợp đồng đi! Tức hả, hắn còn mặt mũi nào để tức hả? Công ty tốn biết bao nhiêu công sức mới lấy được một slot ở tổ tiết mục cho hắn, kết quả khen ngược, hắn làm ra tai tiếng với cố vấn. Cậu trực tiếp nói với hắn, chúng ta không bắt hắn bồi thường mà chỉ hủy tư cách tham gia tiết mục của hắn là đã tận tình tận nghĩa lắm rồi, kêu hắn lo cầu nguyện để tôi tìm được tổ tiết mục nào chịu chọn hắn đi! Nếu không lỡ như tổ tiết mục hủy luôn slot duy nhất của công ty chúng ta, đừng nói là ông chủ, ngay cả Lâm tổng cũng có thể xé xác hắn! "

Người nọ nói xong mới phát hiện, hai người trong tiệm đều đang nhìn mình, lúc này mới hơi thu liễm một chút, nói câu "chờ tôi một lát", rồi lấy một hộp thuốc lá trống không ra, đưa cho nhân viên cửa hàng: "Tôi muốn mua thuốc lá hiệu này, cho tôi... Hai điếu đi. "

Nói xong, hắn vẻ mặt bực bội nhỏ giọng lại, tiếp tục nói: "Lâm tổng nói với tôi, theo chỉ thị của ông chủ, công ty kêu chúng ta ra ngoài tìm người mới, nào là ảnh hậu, nào là ảnh đế, còn không phải đi dạo phố xong đào ra được, sau đó tiến vào giới giải trí sao? Không phải, ông chủ mười năm nay không ra phố nên không thấy, nghĩ người trên phố như cải trắng, muốn nhặt là nhặt được hả! Hơn nữa người được nhặt cũng chưa chắc muốn vào giới giải trí a! Tôi nói với cậu, nếu tôi thật sự nhặt được, cả đời này tôi không ăn thịt, cả đời này cung phụng hắn như tổ tông! "

5

Người nọ còn chưa dứt lời liền thấy nhân viên cửa hàng cầm thuốc lá trở lại, nhanh chóng quét mã QR.

Sau đó, người trẻ tuổi cao hơn hắn nửa cái đầu im lặng đứng bên cạnh hắn nãy giờ, đột nhiên nhỏ giọng hỏi: "Cô có rảnh không, tôi muốn hỏi thăm cô một vài chuyện... "

Người đàn ông trung niên cầm lấy thuốc lá định đi, kết quả nghe thấy giọng của Tạ Bình Qua thì đứng sững lại đó.

Hắn đột ngột quay đầu lại, lần đầu tiên quan sát toàn thân của người bên kia, quần áo chỉ vỏn vẹn hơn ba con số, vì chênh lệch chiều cao, hắn chỉ nhìn thấy sườn mặt của Tạ Bình Qua, buột miệng thốt ra một câu "tổ tông".

7

Bản năng của ám vệ làm Tạ Bình Qua nhận ra ánh mắt của hắn ngay lập tức.

Cậu quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông trung niên đang nhét điện thoại vào túi, sau đó bước lên phía trước, chuẩn bị nắm lấy cánh tay cậu.

"Tổ tông... À không, người trẻ tuổi, xin chào, tôi tên Cao Cường, là người đại diện, cậu có hứng thú vào giới giải trí không? " Người đàn ông trung niên vừa hưng phấn vừa kích động, thậm chí vì quá mức hưng phấn nên hoàn toàn không phát hiện Tạ Bình Qua chỉ hơi động một chút liền tránh khỏi tay hắn, hắn còn tưởng tại tay mình run nên nắm không chính xác.

Hắn hoàn toàn không để bụng loại chuyện nhỏ nhặt này, tiếp tục kích động nói: "Khi tiến vào giới giải trí, nếu cậu nổi tiếng thì lương một tháng tới mấy vạn lận, một năm cũng được mấy chục vạn, không tính là thấp... "

Sau một hồi sững sờ, nhân viên nữ mới hồi thần, trực tiếp phản bác nói: "Tiểu ca ca, anh đừng nghe hắn nói, hắn đang gạt anh đấy! Em nói với anh, người đẹp như anh nếu đi đóng phim truyền hình, một khi nổi tiếng rồi sẽ có trên trăm vạn tiền thù lao, một năm quay hai bộ thôi cũng có hai trăm vạn, mà hắn nói chỉ có mấy chục vạn, chắc chắn là muốn lừa anh ký hợp đồng bất bình đẳng. "

Cao Cường không hề xấu hổ khi bị vạch trần, ngược lại nói một cách hợp tình hợp lý: "Cái cô nói đó là diễn viên, còn tôi tìm hắn là muốn hắn tham gia nhóm idol nam, nhóm idol nam và diễn viên sao có thể giống nhau được? Hơn nữa hắn không có bối cảnh không có hậu trường, đừng nói là nam chính, ngay cả nam hai cũng khó lấy được, đâu ra có thu nhập cao? "

Nhân viễn nữ nghĩ thầm hình như cũng đúng, Cao Cường thấy cô không phá đám nữa, vội tiếp tục "tẩy não" Tạ Bình Qua: "Hơn nữa cái tôi nói lúc nãy chỉ là khởi đầu, nếu sau này cậu bạo hồng, vậy thu nhập chắc chắn sẽ tăng lên... Cậu đừng bỏ lỡ cơ hội này a, trong thời đại này, giới giải trí là ngành dễ kiếm tiền nhất đó. "

2

" target="_blank">API
MP4 VTVHTVTHDPVTVCCCTVFTVKIDSSCTVNPSVOHVOVZMP
Edit + beta: Iris

"Chào mọi người, đây là nhóm Tiểu Cửu Bát Quái. "

3

"Bát quái lớn nhất của giới giải trí hôm nay chính là buổi ghi hình mùa 2 của 《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》, một bức ảnh thân mật của một vị cố vấn và một trong số các học viên bị tuồn ra ngoài. Mọi người đều biết nhiệt độ của 《Theo đuổi ước mơ đi! Thiếu niên》 ở mùa 1 rất cao, và việc thay đổi hệ thống thi đấu trong mùa 2 đã thêm rất nhiều điểm nổi bật, dưới tình hình này, nếu có thể xuất đạo, vậy chắc chắn sẽ là phong quang vô hạn vạn chúng chú mục. "

"Tiểu Cửu đoán, chắc là vì nguyên nhân này nên vị học viên đó mới động tâm tư, bây giờ ảnh thân mật bị tuồn ra, "tâm huyết" của hắn hẳn là như nước chảy về biển đông, còn về việc tổ tiết mục có đuổi hắn đi không thì còn phải xem công ty sau lưng hắn có bảo vệ hắn không... "

4

Khi Tạ Bình Qua đi vào một cửa hàng nhỏ để mua nước, nhân viên cửa hàng đang nhìn video trên điện thoại với vẻ thích thú.

Cô nghe thấy tiếng bước chân cũng không ngẩng đầu, chỉ hơi nhấc mắt lên lấy chai nước quét mã, sau đó nói: "Hai đồng, anh quét vào đây. "

"Hai đồng phải không? "

Nhân viên cửa hàng không thấy người kia quét mã vào điện thoại của mình, mà chỉ nghe một giọng nam trong trẻo vang lên.

Cô sửng sốt, còn chưa kịp ngẩng đầu đã thấy một bàn tay thon dài đưa hai tờ tiền tệ cho cô.

Cô vô thức ngẩng đầu lên, thứ đầu tiên đập vào mắt cô chính là chiếc áo sơ mi trắng, sau đó là chiếc cằm xinh đẹp, sau đó nữa là khuôn mặt đẹp đẽ khiến nhân viên cửa hàng thích xem tin bát quái trong giới giải trí cũng mất hứng thú với nó, mà chỉ muốn ngắm nhìn.

Tạ Bình Qua thấy cô nhìn mình đến ngây người thì kéo vành mũ xuống.

Bệnh chung của các ám vệ là không thích bị người khác chú ý, trước kia cậu thường trốn trong bóng tối, không cảm thấy khuôn mặt của mình có gì đặc biệt. Hiện tại cậu không thể không xuất hiện trước mặt mọi người, cậu mới nhận ra khuôn mặt này không tốt đến mức nào. Dù kéo vành mũ thấp cỡ nào cũng không ngăn được sự chú ý của người khác.

Nhưng mà... Dùng cơ thể và khuôn mặt của mình vẫn tốt hơn là cơ thể và khuôn mặt của người khác.

Tuy Tạ Bình Qua không hiểu sao mình lại xuất hiện ở thế giới kỳ quái này, cũng không hiểu tại sao lúc chết mình đã 24 tuổi, nhưng khi đến đây lại là cơ thể mình lúc 19 tuổi, nhưng cậu biết, muốn tìm hiểu những chuyện này thì điều đầu tiên cậu phải làm là sống sót.

Vì vậy ngay khi tỉnh táo lại, cậu liền trốn vào chỗ không người, tốn hết nửa ngày mới biết sơ sơ tình cảnh của mình, sau đó nhanh chóng đưa ra quyết định, lấy chủy thủ tùy thân ra, cắt đi mái tóc dài của mình, sau đó chọn một kiểu trang phục mà mình có thể bắt chước theo, cải biến lại quần áo một chút.

Tuy rằng trông vẫn còn hơi khác thường, nhưng nhìn chung cũng không quá kỳ lạ.

Cậu né tránh những cameras khiến cậu cảm thấy nguy hiểm, bán phiến lá vàng ở phố đồ cổ gần đó.

Chủ cửa hàng nghi ngờ nhìn cậu, thậm chí còn yêu cầu cậu xuất trình chứng minh thư một lần, nhưng giá mà Tạ Bình Qua đưa ra quá thấp, vẻ mặt quá bình tĩnh, nhưng phiến lá vàng kia lại là đồ cực tốt, chủ cửa hàng không cưỡng lại sự cám dỗ, vẫn đưa tiền mặt cho cậu.

Mặc dù Tạ Bình Qua là ám vệ chứ không phải mật thám, nhưng những kỹ năng cơ bản cậu vẫn biết, vì vậy sau ba ngày, cậu không những có thể hiểu được lời nói của những người ở thế giới này, mà còn nói được một số câu đơn giản, thuận tiện tìm hiểu được tình hình của nơi này.

Sau khi hiểu ra, không hiểu vì lý do gì, cậu lại nhớ tới ngày đó, cậu và người kia ngồi trên mái nhà, người kia nhìn bầu trời đầy sao, bảo là nếu có kiếp sau sẽ cùng cậu làm một đôi phú quý.

Cậu vẫn chưa hiểu hết về thế giới này, nhưng điều đó không ngăn được cậu nhớ đến đoạn ký ức kia - cậu muốn kiếm thật nhiều tiền, để chuẩn bị cho người có thể xuất hiện trong tương lai hoặc cả đời cũng không bao giờ gặp lại kia.

Đương nhiên, Tạ Bình Qua đã suy nghĩ chuyện này rất kỹ càng trước đó, bây giờ đứng trong cửa hàng nhỏ này, đối mặt với nhân viên bán hàng, cậu cũng không bị phân tâm, chỉ lặp lại "hai đồng" một lần nữa.

Nhân viên cửa hàng nghe được giọng của cậu lần nữa, lúc này mới tỉnh mộng nhận tiền mặt, lắp bắp nói: "Anh, anh có muốn xem thử món khác không, ăn, muốn, muốn không? "

Nhân viên cửa hàng chưa nói xong, định nói thêm hai câu nữa thì lại có người vào cửa hàng.

Người kia đang gọi điện thoại, vừa gọi vừa rống giận: "Hủy hợp đồng? Được thôi! Kêu hắn bồi thường tiền vi phạm hợp đồng đi! Tức hả, hắn còn mặt mũi nào để tức hả? Công ty tốn biết bao nhiêu công sức mới lấy được một slot ở tổ tiết mục cho hắn, kết quả khen ngược, hắn làm ra tai tiếng với cố vấn. Cậu trực tiếp nói với hắn, chúng ta không bắt hắn bồi thường mà chỉ hủy tư cách tham gia tiết mục của hắn là đã tận tình tận nghĩa lắm rồi, kêu hắn lo cầu nguyện để tôi tìm được tổ tiết mục nào chịu chọn hắn đi! Nếu không lỡ như tổ tiết mục hủy luôn slot duy nhất của công ty chúng ta, đừng nói là ông chủ, ngay cả Lâm tổng cũng có thể xé xác hắn! "

Người nọ nói xong mới phát hiện, hai người trong tiệm đều đang nhìn mình, lúc này mới hơi thu liễm một chút, nói câu "chờ tôi một lát", rồi lấy một hộp thuốc lá trống không ra, đưa cho nhân viên cửa hàng: "Tôi muốn mua thuốc lá hiệu này, cho tôi... Hai điếu đi. "

Nói xong, hắn vẻ mặt bực bội nhỏ giọng lại, tiếp tục nói: "Lâm tổng nói với tôi, theo chỉ thị của ông chủ, công ty kêu chúng ta ra ngoài tìm người mới, nào là ảnh hậu, nào là ảnh đế, còn không phải đi dạo phố xong đào ra được, sau đó tiến vào giới giải trí sao? Không phải, ông chủ mười năm nay không ra phố nên không thấy, nghĩ người trên phố như cải trắng, muốn nhặt là nhặt được hả! Hơn nữa người được nhặt cũng chưa chắc muốn vào giới giải trí a! Tôi nói với cậu, nếu tôi thật sự nhặt được, cả đời này tôi không ăn thịt, cả đời này cung phụng hắn như tổ tông! "

5

Người nọ còn chưa dứt lời liền thấy nhân viên cửa hàng cầm thuốc lá trở lại, nhanh chóng quét mã QR.

Sau đó, người trẻ tuổi cao hơn hắn nửa cái đầu im lặng đứng bên cạnh hắn nãy giờ, đột nhiên nhỏ giọng hỏi: "Cô có rảnh không, tôi muốn hỏi thăm cô một vài chuyện... "

Người đàn ông trung niên cầm lấy thuốc lá định đi, kết quả nghe thấy giọng của Tạ Bình Qua thì đứng sững lại đó.

Hắn đột ngột quay đầu lại, lần đầu tiên quan sát toàn thân của người bên kia, quần áo chỉ vỏn vẹn hơn ba con số, vì chênh lệch chiều cao, hắn chỉ nhìn thấy sườn mặt của Tạ Bình Qua, buột miệng thốt ra một câu "tổ tông".

7

Bản năng của ám vệ làm Tạ Bình Qua nhận ra ánh mắt của hắn ngay lập tức.

Cậu quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông trung niên đang nhét điện thoại vào túi, sau đó bước lên phía trước, chuẩn bị nắm lấy cánh tay cậu.

"Tổ tông... À không, người trẻ tuổi, xin chào, tôi tên Cao Cường, là người đại diện, cậu có hứng thú vào giới giải trí không? " Người đàn ông trung niên vừa hưng phấn vừa kích động, thậm chí vì quá mức hưng phấn nên hoàn toàn không phát hiện Tạ Bình Qua chỉ hơi động một chút liền tránh khỏi tay hắn, hắn còn tưởng tại tay mình run nên nắm không chính xác.

Hắn hoàn toàn không để bụng loại chuyện nhỏ nhặt này, tiếp tục kích động nói: "Khi tiến vào giới giải trí, nếu cậu nổi tiếng thì lương một tháng tới mấy vạn lận, một năm cũng được mấy chục vạn, không tính là thấp... "

Sau một hồi sững sờ, nhân viên nữ mới hồi thần, trực tiếp phản bác nói: "Tiểu ca ca, anh đừng nghe hắn nói, hắn đang gạt anh đấy! Em nói với anh, người đẹp như anh nếu đi đóng phim truyền hình, một khi nổi tiếng rồi sẽ có trên trăm vạn tiền thù lao, một năm quay hai bộ thôi cũng có hai trăm vạn, mà hắn nói chỉ có mấy chục vạn, chắc chắn là muốn lừa anh ký hợp đồng bất bình đẳng. "

Cao Cường không hề xấu hổ khi bị vạch trần, ngược lại nói một cách hợp tình hợp lý: "Cái cô nói đó là diễn viên, còn tôi tìm hắn là muốn hắn tham gia nhóm idol nam, nhóm idol nam và diễn viên sao có thể giống nhau được? Hơn nữa hắn không có bối cảnh không có hậu trường, đừng nói là nam chính, ngay cả nam hai cũng khó lấy được, đâu ra có thu nhập cao? "

Nhân viễn nữ nghĩ thầm hình như cũng đúng, Cao Cường thấy cô không phá đám nữa, vội tiếp tục "tẩy não" Tạ Bình Qua: "Hơn nữa cái tôi nói lúc nãy chỉ là khởi đầu, nếu sau này cậu bạo hồng, vậy thu nhập chắc chắn sẽ tăng lên... Cậu đừng bỏ lỡ cơ hội này a, trong thời đại này, giới giải trí là ngành dễ kiếm tiền nhất đó. "

2

-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 1097

Thể loại: Đam Mỹ, Đô Thị, Truyện Chữ, Xuyên Không

TMDb: 7.9

Số chương: 105/105

0
BoredFineGoodAmazingExcellent


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đã sao chép!