Anh Chỉ Là Một: Chương 1

Tên gốc: Ta đem ổ chăn phân cho ngươiThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE Tình cảm, Ngọt sủng, Đô thị tình duyênSố chương: 83 chương chính vănEdit: Team Cookie Choux  Giang Tỉnh Tỉnh chỉ là một tiểu tiểu nhân vật, hàng ngày cô đều chạy đến làm việc ở đoàn phim, nhờ […]



Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Tường đỏ liễu xanh ngói lưu ly, trong cung cấm.

Giang Tỉnh Tỉnh bưng một bộ cẩm y (áo gấm) đã dệt xong, thong thả đi dọc theo tường cung, nếu như nhìn kỹ, sẽ phát hiện bàn tay bưng khay đựng cẩm y hơi run rẩy. Nàng cúi đầu, mở hai mắt, nhìn chằm chằm vào đóa hoa thêu trên chân mình.

Một bước, một bước, một bước... Nàng đi cẩn thận, rất cẩn thận, giống như làm xiếc đi trên dây, hơi vô ý chút sẽ ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục [1].

[1] Vạn kiếp bất phục: muôn đời muôn kiếp không trở lại được

Mà bên cạnh nàng, một người mặc trang phục Hoàng Quý phi hoa lệ đang lén gặp ai đó.

Đối tượng nàng ta gặp, đúng là thái giám tổng quản, quyền khuynh Đông Hán [2].

[2] Đông Hán: cơ quan đặc vụ của hoạn quan thời xưa

Lúc này, cung nữ Giang Tỉnh Tỉnh ngoài ý muốn phát hiện gian tình của hai người họ.

Nàng bưng khay, cẩn thận mà đi trên con đường của mình, đầu cúi rất thấp, rất rất thấp.

...

“Cut! ”

Đạo diễn hô lên một tiếng, không khí căng thẳng ở hiện trường tựa như một quả bóng bị chọc thủng, dần thả lỏng lại.

Đạo diễn tức hộc máu mà kêu lên: “Cung nữ kia, lại đây, đúng, nói cô đấy! ”

Đế giày Giang Tỉnh Tỉnh dẫm lên bồn hoa, chạy bước nhỏ đến: “Đạo diễn Lưu, ngài gọi tôi. ”

Kịch bản trong tay đạo diễn cuộn thành vòng tròn, đập vào đầu cô, bị cô nhanh nhẹn nghiêng đầu tránh né.

“Cô chỉ là một cung nữ đi ngang qua, đất diễn sao có thể nhiều như vậy? ”

Giang Tỉnh Tỉnh ngẩn người: “Đạo diễn, tôi... Tôi diễn không tốt ở đâu sao? ”

“Cô diễn rất tốt, tốt quá mức! Đoạt đi cả diễn xuất của nữ chính! ” Đạo diễn tức giận đến mức thổi râu trừng mắt: “Chỉ là trùng hợp đi qua mà thôi, cô cứ đi là được, đoạt diễn gì chứ? ”

“Nhưng mà đạo diễn, cung nữ biết được gian tình giữa Quý phi và thái giám chắc chắn sẽ không sống nổi, biết mình không sống được bao lâu nữa, sợ hãi hẳn là một phản ứng theo bản năng. ”

“Cô có thể sợ hãi, nhưng cô cũng quá mẹ nó sợ hãi rồi! ”

“Đạo diễn đang cảm thấy tôi diễn hơi quá sao, tôi có thể thu lại một chút. ”

Môi Giang Tỉnh Tỉnh trắng bệch, lập tức bắt đầu run rẩy, đôi mắt đen nhánh nhìn trái nhìn phải, giống như chim sợ cành cong, không ngừng vội vàng trốn tránh.

Vẻ mặt của cô vô cùng phong phú, cảm xúc sợ hãi diễn đã hạ bút thành văn [3], lại không đến mức thái quá, vừa đúng.

[3] Hạ bút thành văn: chỉ sự trôi chảy, quen thuộc, làm một việc gì đó rất dễ dàng

Đạo diễn lại không kiên nhẫn mà chen ngang: “Dừng dừng dừng, diễn tốt như vậy, cho cô làm nữ chính luôn được không? ”

Đôi mắt đen của Giang Tỉnh Tỉnh sáng ngời: “Được! ”

“Được cái đầu cô, nhận cơm hộp của cô rồi lăn đi! ”

...

Giang Tỉnh Tỉnh thay quần áo, tẩy trang, đi ra chỗ hậu cần nhận cơm hộp hôm nay, ủ rũ cụp đuôi ra khỏi thành điện ảnh.

Xa xa đã nghe thấy vài cung nữ mang trang phục diễn đang lén bàn tán về cô…

“Không biết tự lượng sức mình, cho rằng mình là nữ chính thật sao? ”

“Vừa có một cảnh diễn liền dùng hết sức để phô trương, tưởng mình có cơ hội diễn nữ số một à? ”

“Nói thật, kỹ thuật diễn của cô ta rất tốt, chỉ tiếc là... Cô ta mãi mãi không đảm đương nổi vai chính. ”

“Đúng vậy, trên mặt có một vết sẹo lớn như vậy, có bộ phim nào mà mời cô ta làm nữ chính? ”

“Đi diễn Harry Potter còn nghe được. ”

“Ha ha ha ha thôi đi. ”

...

Giang Tỉnh Tỉnh lấy một cái gương nhỏ ra soi, cô gái trong gương có gương mặt xinh đẹp, đôi mắt hạnh sáng trong, dịu dàng động lòng người, làn da trắng như tuyết, bởi vì làn da quá trắng, khiến cho vết sẹo nông màu hồng nhạt trên trán càng thêm rõ ràng.

Vết sẹo lớn khoảng bằng một đồng xu năm phân, có hình trăng khuyết.

Bị thương ở đâu cũng được, nhưng cố tình lại bị thương ở trên mặt, tương đương với việc phá tướng.

Giang Tỉnh Tỉnh thở dài một tiếng, buông tóc mái che hình trăng khuyết đó lại. Đang muốn cất bước đi, đột nhiên cô nghe thấy tiếng thắng xe chói tai, một chiếc xe hơi màu đen suýt chút nữa đụng phải cô.

Cơm hộp bay ra khỏi tay cô, trực tiếp đáp xuống chiếc xe hơi màu đen có rèm che đối diện, chính cô cũng té ngã.

Logo của chiếc xe hơi màu đen chỉ cách cô nửa mét, suýt chút nữa làm mù luôn đôi mắt cô…

Rolls-Royce.

Chỉ là trên cái logo kia còn treo một lát thịt đến từ hộp cơm của cô, nóng hổi.

Giang Tỉnh Tỉnh không kiềm chế được mà run lên, xong rồi. Phí vệ sinh chắc là phải bồi thường rất nhiều! Giờ ngay cả tiền bồi thường cơm hộp cô cũng không lấy được!

Lúc này, cửa xe Rolls-Royce mở ra, tài xế là một người đàn ông mặc tây trang, anh ta nhìn Giang Tỉnh Tỉnh đang ngồi dưới đất, hỏi: “Cô không sao chứ? ”

Giang Tỉnh Tỉnh ngẩng đầu lên, trên mặt chảy đầy mồ hôi, trong mắt cũng có ánh nước: “Đau, đau quá…”

Tài xế nhíu mày, có hơi sốt ruột: “Cô… Đau ở đâu? ”

“Cả người đều đau, chắc là tổn thương đến nội tạng. ”

Tay Giang Tỉnh Tỉnh ôm bụng, khóe môi bắt đầu run rẩy, gương mặt trắng bệch.

“Tôi đưa cô đi bệnh viện! ”

“Không cần đâu, là tôi sai, tôi không thấy đường đụng phải các anh, không cần quan tâm đến tôi, tôi từ từ xử lý là được. ”

Tài xế khó xử, không biết phải làm sao mới tốt, vì thế xoay người đi ra ghế sau, căng thẳng hỏi: “Thiếu gia, tôi… tôi đụng người ta. ”

Giang Tỉnh Tỉnh nhạy bén cảm giác được bên trong cửa sổ màu đen phía sau bắn ra một ánh mắt sắc bén, vậy mà cô lại cảm giác chột dạ theo bản năng.

“Giả bộ. ”

Giọng nói kia trầm thấp tinh tế như rượu, tràn ngập sự ổn định thong dong, nhưng cũng như băng lạnh nhiều năm không chảy.

Giang Tỉnh Tỉnh rùng mình một cái.

Cô quyết định phải diễn thêm, vì thế nước mắt nãy giờ vẫn đọng ở khóe mắt, bây giờ bắt đầu từ từ chảy xuống theo sự khống chế của cô, tựa như một thiếu nữ đang bị bắt nạt, bất lực lại đáng thương.

Tài xế cảm thấy áy náy, mặt cũng chảy mồ hôi: “Thiếu gia, hình như cô ấy rất khó chịu. ”

“Cô ta đang diễn kịch. ” Người đàn ông trong xe khẽ nói: “Đi thôi. ”

Giang Tỉnh Tỉnh dỡ xuống lớp ngụy trang, khiếp sợ mà ngẩng đầu, không ngờ người đàn ông kia liếc mắt một cái là đã nhìn thấu kỹ thuật diễn của cô, vậy cũng quá trâu bò rồi! Cô có kinh nghiệm diễn kịch bao nhiêu năm, tự nhận tuyệt đối là phái thực lực.

Lúc này cửa sổ xe từ từ hạ xuống vài centimet, vừa lúc có thể thấy đôi mắt của người đàn ông trong xe.

Đôi mắt đen kia ẩn chứa sự trong trẻo nhưng lạnh lùng, khiến người ta nghĩ đến cánh đồng hoang vu hiu quạnh.

“Vết thương trên tay bôi chút thuốc, đừng để có sẹo. ” Giọng điệu anh ta thong dong, giống như đang nói đến chuyện không hề liên quan đến mình…

“Mỗi một tấc da thịt của diễn viên, hẳn là nên bảo vệ thật tốt. ”

Lúc này Giang Tỉnh Tỉnh mới chú ý đến vết thương trên tay mình, chắc là vừa rồi lúc té ngã cọ vào mặt đất nên bị thương.

-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 1168

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Số chương: 74/74

0
BoredFineGoodAmazingExcellent


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đã sao chép!