United States of America (248) Nga (22) Indonesia (41) Mexico (33) Hàn Quốc (256) Hà Lan (26) Úc (48) Đức (74) Philippines (160) Pháp (422) Thụy Điển (20) Thổ Nhĩ Kỳ (27) Ý (349) Malaysia (42) Brazil (34) Japan (53) Trung quốc (229) Canada (109) South Korea (23) Thái Lan (388) Thụy Sĩ (19) China (44) Bỉ (31) Tây Ban Nha (102) Mỹ (830) Đài Loan (69) Âu Mỹ (304) Hồng Kông (200) Ấn Độ (107) Anh (470) Việt Nam (2898) Nam Phi (19) More (29) Ba Lan (33) Nhật Bản (820)
Chờ Anh Đến Cùng Gió: Chương 1
Ngày đó trên đường đến trường, Ôn Lê đã gặp Hạ Si Lễ. Hạ Si Lễ chuyển từ Kinh Bắc đến thị trấn Nam Đàn bé nhỏ này, anh lái một con mô tô siêu ngầu, gương mặt anh điển trai, dáng người cao ráo, xuất thân từ gia đình gia giáo, hiển nhiên Hạ […]
Cuối tháng 8, thị trấn Nam Đàn trời nắng đổ lửa.
Tiếng quạt kẽo kẹt như đã phần nào át đi tiếng giảng bài.
Ôn Lê ngồi cạnh cửa sổ, ngay phía sau cửa sổ chính là sân thể dục vắng lặng, không một bóng người.
Cô quay đầu nhìn đồng hồ, còn 5 phút nữa là tan học.
Ôn Lê lấy trong hộc bàn ra một cái đồ chơi Đông tây nam bắc bằng giấy đang gấp dở dang, trong đầu lại vô thức hiện lên một gương mặt bất cần đời.
Gấp xong, cô lại viết lên 8 mặt giấy, “Có thể gặp anh ấy”, “Không thể gặp anh ấy”, trong lòng lại thầm đếm “Bắc – 9 lần”.
Cô hồi hộp chờ đợi xem ông trời có cho cô gặp được anh không, hàng lông mi thiếu nữ run rẩy, cô nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi, Ôn Lê cố gắng kiềm chế tim mình, chậm rãi mở mắt ra.
—— Có thể gặp anh ấy.
Ôn Lê đã chơi cái trò trẻ con này suốt từ hồi khai giảng cho đến bây giờ, mỗi tiết học cô đều sẽ chơi “Đông tây nam bắc” hoặc là rút thăm.
Mỗi lần như vậy, nếu rút ra được “Có thể gặp anh ấy” là cô vui như trúng số, trong lòng cô phấn khởi như có một chú nai con đang chạy loạn, cô sẽ phóng tầm mắt tìm kiếm bóng dáng anh ở giữa biển người.
Nếu hôm đó không nhìn thấy anh, trái tim thiếu nữ của cô sẽ bị một nỗi mất mát vô hình bao lấy.
“Lê Lê”
Sầm Khê – bạn cùng bàn của Ôn Lê đang dùng khuỷu tay đẩy nhẹ cô, nhỏ giọng nói:
“Đừng ngây người như vậy nữa, giáo viên đang hỏi cậu kìa. ”
Ôn Lê ngẩng đầu thì liền nhìn thấy sắc mặt không vui của giáo viên tiếng Anh, lòng cô căng thẳng, vô thức đứng dậy, đầu óc trống rỗng vì vốn dĩ cô không nghe được câu hỏi là gì.
Từ trước tới nay, thành tích của Ôn Lê đều ổn định dừng ở top 100, chưa bao giờ cô phân tâm trên lớp, đây là lần đầu tiên bị nhắc nhở nên gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng, cả người nóng lên vì xấu hổ.
Tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên liếc Ôn Lê một cái rồi mới nhìn lại đám học sinh đang lao nhao mà nhắc nhở:
“Mấy ngày nữa sẽ có bài kiểm tra chất lượng đầu năm, các em lên lớp phải chú ý nghe giảng, danh sách điểm thi và thứ hạng sẽ được dán ở bảng thông báo lầu 1. ”
Vừa nghe đến kiểm tra thì trong lớp học đã bắt đầu có người rên rỉ đau khổ.
Kéo Ôn Lê ngồi xuống, Sầm Khê nghiêng đầu nhìn cô, gương mặt này cho dù có nhìn bao nhiêu lần cũng sẽ thấy đáng yêu.
Cô gái nhỏ trước mắt có ngũ quan tinh xảo, làn da nõn nà dưới ánh nắng mặt trời lại như được tiếp thêm vài phần dịu dàng, dáng vẻ ngoan ngoãn lại giản dị khiến cô trở nên nổi bật giữa đám đông, đuôi mắt phải của Ôn Lê còn có một nốt ruồi son vô cùng hút mắt.
Sầm Lê lặng lẽ khen ngợi gương mặt xinh xắn của Ôn Lê ở trong lòng:
“Bị mắng mà tâm trạng của cậu vẫn còn tốt vậy sao? ”
“Nhìn cậu có hơi khác so với trước đây đó, bé ngoan à! ”
Ôn Lê lại nhớ đến kết quả khi chơi “Đông tây nam bắc” hồi sáng liền vui vẻ, khóe miệng không nhịn được mà cong lên, gật đầu thật mạnh:
“Ừ, hôm nay tâm trạng đặc biệt vui vẻ. ”
Thần may mắn nói hôm nay cô sẽ gặp được anh mà, không vui sao được.
“Muốn xuống căn tin không? ”, Sầm Khê hỏi.
“Mình muốn đi mua nước uống. ”
Ôn Lê: “Được. ”
Hai cô gái lôi kéo nhau đi về phía căn tin trường, trên hành lang cũng có các nữ sinh túm tụm thành từng nhóm nhỏ, có người đi tới đi lui, cũng có người soi gương cầm tay nhỏ để chỉnh lại son môi của mình.
“Đều tại giáo viên dạy lố giờ, không biết bây giờ Hạ Si Lễ có còn ở trong lớp không nữa. ”
“Các cậu cũng đến xem Hạ Si Lễ sao? Không cần đi nữa đâu, bọn mình vừa đi ngang qua rồi, cậu ấy đi chơi bóng với bạn ở sân thể dục rồi. ”
“Chơi bóng sao? Ai lại không muốn xem nam thần chơi bóng chứ, đi nhanh, đi đi đi! ”
Các nữ sinh vừa nghe vậy liền vội vã lao xuống cầu thang, chạy về phía sân thể dục.
“Bọn mình cũng đi xem đi, tiện đường mua nước luôn vậy. ”, Sầm Khê cười nói.
“Hạ Si Lễ vừa cao vừa đẹp, nhà lại giàu, như ánh trăng cao vời vợi không ai với tới được. ”
“Cùng cậu ấy hẹn hò chắc là tuyệt lắm, khó trách nhiều nữ sinh thích cậu ấy đến vậy. ”
Sầm Khê khẽ quơ quơ tay trước mắt Ôn Lê:
“Cậu đang suy nghĩ cái gì đó? ”
Ôn Lê bị kéo trở về hiện thực, cô lắc đầu: “Không, mình chỉ hơi nóng thôi. ”
Xung quanh đều đang bàn tán về Hạ Si Lễ, từng lời từng chữ đều lọt vào tai Ôn Lê, trong lòng cô như có trái chanh bị vắt, chua chát vô cùng.
“Lê Lê, cậu có biết Hạ Si Lễ chuyển từ Kinh Bắc đến trường Nhất Trung ở Nam Đàn này không? ”
Vừa kể Sâm Khê vừa thở dài một hơi:
“Kinh Bắc là nơi nào chứ, một thị trấn nhỏ bé như Nam Đàn của chúng ta thì có được bao nhiêu người sẽ thi đậu được trường ở Kinh Bắc, cũng không có mấy ai có thể trụ lại nơi đó cả. ”
Ôn Lê im lặng gật gật đầu, đồng ý với lời nói của Sầm Khê.
Chất lượng giáo dục ở Nam Đàn tất nhiên là sẽ không bằng các thành phố lớn khác, so với Kinh Bắc thì càng kém hơn nữa, hằng năm số lượng học sinh có thể thi đậu đại học ở Kinh Bắc cũng chỉ có vài người.
Sầm Khê lại nhỏ giọng kể chuyện với Ôn Lê:
“Nghe nói nhà của Hạ Si Lễ giàu lắm, vừa tới Nam Đàn ngày đầu tiên thì đã mua luôn một căn nhà, chiếc siêu xe hay dừng lại trước cửa trường bọn mình ở Nam Đàn này tìm đỏ mắt cũng không ra chiếc thứ hai đâu.
Ngay cả xe máy của cậu ấy cũng hiệu Harley nữa, Lê Lê cậu biết xe này giá bao nhiêu tiền không? ”
Ôn Lê lắc đầu: “Mình không biết. ”
Giọng Sầm Khê đầy vẻ không thể tin nổi: “Sáu con số! Sáu số lận đó! Với chừng đó tiền thì đã có thể mua một căn nhà ở Nam Đàn này rồi! ”
“Hạ Si Lễ chỉ mặc toàn đồ hiệu, cao 1m88, chân dài lại còn biết chơi bóng rổ, nhìn cậu ấy có khác gì phong cảnh ngày xuân đâu chớ! ”, Sầm Khê tặc lưỡi.
“Nhiều nữ sinh theo đuổi Hạ Si Lễ lắm, đặc biệt là hoa khôi của trường bên cạnh, theo đuổi vô cùng nồng nhiệt.
Bữa trước mình nhìn thấy bọn họ ăn cơm cùng nhau, hoa khôi ăn mặc nóng bỏng, thiếu điều muốn dán dính lên người của Hạ Si Lễ luôn. ”
“Không biết Hạ Si Lễ sẽ hẹn hò cùng nữ sinh nào như thế nào ha. ”
Sầm Khê lại quay đầu nhìn Ôn Lê hỏi: “Cậu nghĩ sao? ”
Ôn Lê cúi đầu nhìn mũi chân, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Mình không biết. ”
Lòng cô như có sóng biển dâng lên hạ xuống, giống như tâm trạng rối bời của cô lúc này vậy.
Cho dù Hạ Si Lễ có ở bên ai đi chăng nữa, thì người đó cũng không phải là cô.
Ôn Lê lơ đãng đi về phía trước, còn chưa đến sân thể dục thì tiếng hét của các nữ sinh, tiếng bóng rổ chạm đất rung chuyển, tiếng giày thể thao cọ xát với mặt đất vang lên bên tai cô.
Ôn Lê ngẩng đầu, dễ dàng tìm được hình bóng quen thuộc trong đám người kia.
Hạ Si Lễ mặc áo bóng rổ màu đen, trên trán còn có một dải băng đô thấm mồ hôi, cổ tay cũng có băng tay thể thao màu đen, dáng người cao lớn cùng với đôi chân dài thẳng tắp, gương mặt anh tuấn lạnh lùng mang theo vài phần kiêu ngạo.
Mái tóc ngắn của Hạ Si Lễ mướt mồ hôi, anh tùy ý kéo áo bóng rổ lau mồ hôi ở cằm, lại vô tình để lộ ra cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư gợi cảm thấp thoáng ẩn hiện.
Dáng vẻ kia lại khiến cho các nữ sinh phải gào thét lần nữa.
Vây quanh sân bóng rổ vẫn là một đám đông toàn là nữ sinh, bọn họ kích động giống hệt như ngày Hạ Si Lễ mới chuyển trường tới.
Bóng truyền đến, khóe môi Hạ Si Lễ nhếch lên, anh chậm rãi lùi lại giậm chân, xoay người bật một cú nhảy cao.
Một cú vào rổ 3 điểm hoàn hảo!
Tiếng hò reo từ đám đông lập tức bùng nổ, tiếng hoan hô trong nháy mắt vang vọng một góc sân.
Cả người thiếu niên tràn đầy sức sống khiến cho Ôn Lê không sao rời mắt được, cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp tim của chính mình đang nhảy nhót liên hồi từng nhịp một.
Lúc này người chơi bên đội Hạ Si Lễ là Thời Diên bị lớp phó thể dục của lớp 12-9 gạt chân nên té xuống, cả người ngã xuống gây ra tiếng vang lớn.
Tiếng quạt kẽo kẹt như đã phần nào át đi tiếng giảng bài.
Ôn Lê ngồi cạnh cửa sổ, ngay phía sau cửa sổ chính là sân thể dục vắng lặng, không một bóng người.
Cô quay đầu nhìn đồng hồ, còn 5 phút nữa là tan học.
Ôn Lê lấy trong hộc bàn ra một cái đồ chơi Đông tây nam bắc bằng giấy đang gấp dở dang, trong đầu lại vô thức hiện lên một gương mặt bất cần đời.
Gấp xong, cô lại viết lên 8 mặt giấy, “Có thể gặp anh ấy”, “Không thể gặp anh ấy”, trong lòng lại thầm đếm “Bắc – 9 lần”.
Cô hồi hộp chờ đợi xem ông trời có cho cô gặp được anh không, hàng lông mi thiếu nữ run rẩy, cô nhắm mắt lại.
Hít sâu một hơi, Ôn Lê cố gắng kiềm chế tim mình, chậm rãi mở mắt ra.
—— Có thể gặp anh ấy.
Ôn Lê đã chơi cái trò trẻ con này suốt từ hồi khai giảng cho đến bây giờ, mỗi tiết học cô đều sẽ chơi “Đông tây nam bắc” hoặc là rút thăm.
Mỗi lần như vậy, nếu rút ra được “Có thể gặp anh ấy” là cô vui như trúng số, trong lòng cô phấn khởi như có một chú nai con đang chạy loạn, cô sẽ phóng tầm mắt tìm kiếm bóng dáng anh ở giữa biển người.
Nếu hôm đó không nhìn thấy anh, trái tim thiếu nữ của cô sẽ bị một nỗi mất mát vô hình bao lấy.
“Lê Lê”
Sầm Khê – bạn cùng bàn của Ôn Lê đang dùng khuỷu tay đẩy nhẹ cô, nhỏ giọng nói:
“Đừng ngây người như vậy nữa, giáo viên đang hỏi cậu kìa. ”
Ôn Lê ngẩng đầu thì liền nhìn thấy sắc mặt không vui của giáo viên tiếng Anh, lòng cô căng thẳng, vô thức đứng dậy, đầu óc trống rỗng vì vốn dĩ cô không nghe được câu hỏi là gì.
Từ trước tới nay, thành tích của Ôn Lê đều ổn định dừng ở top 100, chưa bao giờ cô phân tâm trên lớp, đây là lần đầu tiên bị nhắc nhở nên gương mặt trắng nõn có chút ửng hồng, cả người nóng lên vì xấu hổ.
Tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên liếc Ôn Lê một cái rồi mới nhìn lại đám học sinh đang lao nhao mà nhắc nhở:
“Mấy ngày nữa sẽ có bài kiểm tra chất lượng đầu năm, các em lên lớp phải chú ý nghe giảng, danh sách điểm thi và thứ hạng sẽ được dán ở bảng thông báo lầu 1. ”
Vừa nghe đến kiểm tra thì trong lớp học đã bắt đầu có người rên rỉ đau khổ.
Kéo Ôn Lê ngồi xuống, Sầm Khê nghiêng đầu nhìn cô, gương mặt này cho dù có nhìn bao nhiêu lần cũng sẽ thấy đáng yêu.
Cô gái nhỏ trước mắt có ngũ quan tinh xảo, làn da nõn nà dưới ánh nắng mặt trời lại như được tiếp thêm vài phần dịu dàng, dáng vẻ ngoan ngoãn lại giản dị khiến cô trở nên nổi bật giữa đám đông, đuôi mắt phải của Ôn Lê còn có một nốt ruồi son vô cùng hút mắt.
Sầm Lê lặng lẽ khen ngợi gương mặt xinh xắn của Ôn Lê ở trong lòng:
“Bị mắng mà tâm trạng của cậu vẫn còn tốt vậy sao? ”
“Nhìn cậu có hơi khác so với trước đây đó, bé ngoan à! ”
Ôn Lê lại nhớ đến kết quả khi chơi “Đông tây nam bắc” hồi sáng liền vui vẻ, khóe miệng không nhịn được mà cong lên, gật đầu thật mạnh:
“Ừ, hôm nay tâm trạng đặc biệt vui vẻ. ”
Thần may mắn nói hôm nay cô sẽ gặp được anh mà, không vui sao được.
“Muốn xuống căn tin không? ”, Sầm Khê hỏi.
“Mình muốn đi mua nước uống. ”
Ôn Lê: “Được. ”
Hai cô gái lôi kéo nhau đi về phía căn tin trường, trên hành lang cũng có các nữ sinh túm tụm thành từng nhóm nhỏ, có người đi tới đi lui, cũng có người soi gương cầm tay nhỏ để chỉnh lại son môi của mình.
“Đều tại giáo viên dạy lố giờ, không biết bây giờ Hạ Si Lễ có còn ở trong lớp không nữa. ”
“Các cậu cũng đến xem Hạ Si Lễ sao? Không cần đi nữa đâu, bọn mình vừa đi ngang qua rồi, cậu ấy đi chơi bóng với bạn ở sân thể dục rồi. ”
“Chơi bóng sao? Ai lại không muốn xem nam thần chơi bóng chứ, đi nhanh, đi đi đi! ”
Các nữ sinh vừa nghe vậy liền vội vã lao xuống cầu thang, chạy về phía sân thể dục.
“Bọn mình cũng đi xem đi, tiện đường mua nước luôn vậy. ”, Sầm Khê cười nói.
“Hạ Si Lễ vừa cao vừa đẹp, nhà lại giàu, như ánh trăng cao vời vợi không ai với tới được. ”
“Cùng cậu ấy hẹn hò chắc là tuyệt lắm, khó trách nhiều nữ sinh thích cậu ấy đến vậy. ”
Sầm Khê khẽ quơ quơ tay trước mắt Ôn Lê:
“Cậu đang suy nghĩ cái gì đó? ”
Ôn Lê bị kéo trở về hiện thực, cô lắc đầu: “Không, mình chỉ hơi nóng thôi. ”
Xung quanh đều đang bàn tán về Hạ Si Lễ, từng lời từng chữ đều lọt vào tai Ôn Lê, trong lòng cô như có trái chanh bị vắt, chua chát vô cùng.
“Lê Lê, cậu có biết Hạ Si Lễ chuyển từ Kinh Bắc đến trường Nhất Trung ở Nam Đàn này không? ”
Vừa kể Sâm Khê vừa thở dài một hơi:
“Kinh Bắc là nơi nào chứ, một thị trấn nhỏ bé như Nam Đàn của chúng ta thì có được bao nhiêu người sẽ thi đậu được trường ở Kinh Bắc, cũng không có mấy ai có thể trụ lại nơi đó cả. ”
Ôn Lê im lặng gật gật đầu, đồng ý với lời nói của Sầm Khê.
Chất lượng giáo dục ở Nam Đàn tất nhiên là sẽ không bằng các thành phố lớn khác, so với Kinh Bắc thì càng kém hơn nữa, hằng năm số lượng học sinh có thể thi đậu đại học ở Kinh Bắc cũng chỉ có vài người.
Sầm Khê lại nhỏ giọng kể chuyện với Ôn Lê:
“Nghe nói nhà của Hạ Si Lễ giàu lắm, vừa tới Nam Đàn ngày đầu tiên thì đã mua luôn một căn nhà, chiếc siêu xe hay dừng lại trước cửa trường bọn mình ở Nam Đàn này tìm đỏ mắt cũng không ra chiếc thứ hai đâu.
Ngay cả xe máy của cậu ấy cũng hiệu Harley nữa, Lê Lê cậu biết xe này giá bao nhiêu tiền không? ”
Ôn Lê lắc đầu: “Mình không biết. ”
Giọng Sầm Khê đầy vẻ không thể tin nổi: “Sáu con số! Sáu số lận đó! Với chừng đó tiền thì đã có thể mua một căn nhà ở Nam Đàn này rồi! ”
“Hạ Si Lễ chỉ mặc toàn đồ hiệu, cao 1m88, chân dài lại còn biết chơi bóng rổ, nhìn cậu ấy có khác gì phong cảnh ngày xuân đâu chớ! ”, Sầm Khê tặc lưỡi.
“Nhiều nữ sinh theo đuổi Hạ Si Lễ lắm, đặc biệt là hoa khôi của trường bên cạnh, theo đuổi vô cùng nồng nhiệt.
Bữa trước mình nhìn thấy bọn họ ăn cơm cùng nhau, hoa khôi ăn mặc nóng bỏng, thiếu điều muốn dán dính lên người của Hạ Si Lễ luôn. ”
“Không biết Hạ Si Lễ sẽ hẹn hò cùng nữ sinh nào như thế nào ha. ”
Sầm Khê lại quay đầu nhìn Ôn Lê hỏi: “Cậu nghĩ sao? ”
Ôn Lê cúi đầu nhìn mũi chân, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng nói: “Mình không biết. ”
Lòng cô như có sóng biển dâng lên hạ xuống, giống như tâm trạng rối bời của cô lúc này vậy.
Cho dù Hạ Si Lễ có ở bên ai đi chăng nữa, thì người đó cũng không phải là cô.
Ôn Lê lơ đãng đi về phía trước, còn chưa đến sân thể dục thì tiếng hét của các nữ sinh, tiếng bóng rổ chạm đất rung chuyển, tiếng giày thể thao cọ xát với mặt đất vang lên bên tai cô.
Ôn Lê ngẩng đầu, dễ dàng tìm được hình bóng quen thuộc trong đám người kia.
Hạ Si Lễ mặc áo bóng rổ màu đen, trên trán còn có một dải băng đô thấm mồ hôi, cổ tay cũng có băng tay thể thao màu đen, dáng người cao lớn cùng với đôi chân dài thẳng tắp, gương mặt anh tuấn lạnh lùng mang theo vài phần kiêu ngạo.
Mái tóc ngắn của Hạ Si Lễ mướt mồ hôi, anh tùy ý kéo áo bóng rổ lau mồ hôi ở cằm, lại vô tình để lộ ra cơ bụng săn chắc cùng đường nhân ngư gợi cảm thấp thoáng ẩn hiện.
Dáng vẻ kia lại khiến cho các nữ sinh phải gào thét lần nữa.
Vây quanh sân bóng rổ vẫn là một đám đông toàn là nữ sinh, bọn họ kích động giống hệt như ngày Hạ Si Lễ mới chuyển trường tới.
Bóng truyền đến, khóe môi Hạ Si Lễ nhếch lên, anh chậm rãi lùi lại giậm chân, xoay người bật một cú nhảy cao.
Một cú vào rổ 3 điểm hoàn hảo!
Tiếng hò reo từ đám đông lập tức bùng nổ, tiếng hoan hô trong nháy mắt vang vọng một góc sân.
Cả người thiếu niên tràn đầy sức sống khiến cho Ôn Lê không sao rời mắt được, cô có thể nghe thấy rõ ràng nhịp tim của chính mình đang nhảy nhót liên hồi từng nhịp một.
Lúc này người chơi bên đội Hạ Si Lễ là Thời Diên bị lớp phó thể dục của lớp 12-9 gạt chân nên té xuống, cả người ngã xuống gây ra tiếng vang lớn.
-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0
Lượt xem: 980
Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Chữ
TMDb: 7.9
Số chương: 3/3
0
Từ khóa: Chờ Anh Đến Cùng Gió

Để lại một bình luận