Độ Ấm Môi Em: Chương 1

Số chương: 63 chương+6 phiên ngoạiThể loại: tỷ đệ luyến, ngọt sủng, đô thị tình duyên, HETranslator: MinMin Em yêu chị, không phải là nhất thời hứng khởi mà đã có chủ mưu từ rất lâu rồi – Lục Thời Dập. Lục Thời Dập có tình ý với Vu Vãn, là tình cảm nam nữ […]

<>

Tôi yêu em, không phải nhất thời hứng khởi mà là đã chủ mưu từ lâu rồi —– Lục Thời Dập.

Gần 12 giờ đêm.

Tại quán bar cao cấp Tam Lý Truân nào đó, vẫn vô cùng náo nhiệt như mọi ngày, cùng với thứ âm nhạc đinh tai nhức óc, hỗn hợp chất cồn rượu, không ngừng khuếch tán khắp cơ thể, làm mỗi dây thần kinh đều như đang nhảy disco.

Lục Thời Dập lười biếng dựa vào sô pha, chân dài gác lên nhau, một tay cầm chén rượu, một tay đang gõ trên lưng ghế, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ theo nhịp đều đều, mắt híp lại, tựa như đang thưởng thức thứ âm nhạc bên dưới lầu.

Vũ Mục cùng Lâm Châu Dương– là anh em tốt hai mươi mấy năm của Lục Thời Dập, biết được tin anh về nước nghỉ ngơi nên mấy anh em cố ý hẹn đêm nay tới tụ tập cho anh đổi gió tẩy trần. Đêm nay, Vũ Mục còn sắp xếp kêu tới sáu cô em xinh đẹp như hoa để bồi rượu, lúc đầu định mỗi người hai cô nhưng đều bị Lục Thời Dập cự tuyệt.

Sắp xếp một cô em ngồi bên trái Lục Thời Dập, nhưng anh thuộc loại người cấm dục thần bí “ Vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân”*1, cao quý trác tuyệt. Làm không biết bao nhiêu cô gái mê muội cùng tò mò về thân phận của anh. [*1万花丛中过,片叶不沾身 Ý chỉ: “Dạo chơi khắp chốn sắc hương, một nhành lá cũng chẳng vương đến—chỉ người vô cùng đào hoa, vô số người tình nhưng không thực lòng yêu ai cả ]–(Sưu tầm)

Đã gần hết đêm, trên bàn tra đã tứ tung ngang dọc mấy chục bình rượu rỗng. Vũ Mục đã say nghiêng ngả rồi.

Anh ta lấy chai rượu rỗng, chỉ chỉ ra ngoài màn trời đen, nói: Lục Thời Dập, mày về nước thật cmn biết chọn thời gian. Mày biết hôm nay cấp bậc ô nhiễm tại Bắc Kinh là bao nhiêu không? Cấp Sáu! Cấp cao nhất đó! Cái này căn bản không thể gọi là sương mù nữa, phải cmn là bay trong không khí đều là quang hóa sương mù. Mày đã bỏ chạy nay lại quay trở về, lão tử cũng thực sự cmn yêu chết ngươi rồi, mới có thể liều mình bồi quân tử!!

Lục Thời Dập khẽ động khóe môi cười nhẹ, buông chén rượu, đem tên Vũ Mục say khước đẩy ra xa “Cút, ai muốn yêu mày yêu tao chứ, vừa mới về nước, miễn ghê tởm cho tao đi. ”

Giọng nói của anh trong sáng sạch sẽ, bất kể nói những từ thô tục cũng dễ nghe, phảng phất có thể làm cho lỗ tai người nghe mang thai.

Lời nói của anh vừa dứt, các cô nương không nhịn được lại bắt đầu nhìn trộm qua.

Lục Thời Dập sinh ra với ngũ quan xinh đẹp, có thể nói là đẹp trai kiểu Trương Dương Bá Hổ*2, đặc biệt là cặp mắt đào hoa câu dẫn, phảng phất phong lưu đa tình bất tận. Giơ tay nhấc chân đều tản ra hocmon man tính, ghẹo người lại ghẹo tâm.

[ *2张扬跋扈 ý nghĩa: ương nghạnh, bá đạo]

Một nam nhân có mị lực như vậy lại không gần nữ sắc, thật làm người ta cảm thấy tiếc nuối không thôi.

Đêm nay các cô gái tuy tiếc nuối không được ngồi bồi rượu Lục Thời Dập nhưng bù lại tiền boa cũng không ít nên cả đám vẫn vui vẻ ra mặt. Một cô gái có lá gan không nhỏ, nương vào cảm giác say lâng lâng, trực tiếp, nhào vào trong lòng Vu Mục, làm nũng nóng giận mấy ngày trước anh ta không có tới “ tiểu Vu tổng, từ nay anh hãy nhớ đến thường xuyên nha”

Vũ Mục vỗ vỗ khuôn mặt bé nhỏ của cô gái, khi say miệng lưỡi nói không lưu loát nữa: “tiểu mỹ nhân, nếu không phải bị quản nghiêm bởi “vị tổ tông” kia, ợ zz, lão tử hận không thể mỗi ngày đều đến đây tiêu dao sung sướng đâu!! ”

Các cô gái này đều biết, Vu Mục nói trong miệng “tổ tông” kia là ai, chính là vị chị gái ruột của anh ta – Vu Vãn – chủ tịch tập đoàn Vinh Quang kiêm CEO.

Lại nói, vị chị gái ruột của vị tiểu Vu tổng này vô cùng lợi hại.

Khi 22 tuổi đã tiếp quản tập đoàn Vinh Quanh bên kề phá sản, thế mà trong 5 năm ngắn ngủi cô đã lãnh đạo tập đoàn từng bước được vực dạy và phát triển nhanh chóng, cổ phiếu một đường tang vọt, mở ra một tương lai vô cùng sáng lạn. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã là gương mặt quen thuộc của tạp chí kinh tế tài chính, một nữ nhân gương mẫu của thời đại mới, là một truyền kỳ của sắc thái nữ cường.

“Tiểu tổng, thật hâm mộ anh có một người chị xuất sắc như thế. ”

“Hâm mộ cái rắm ấy, lão tử mỗi ngày đều bị chị ấy quản giống như quản cháu vậy, một chút tự do đều không có”.

“Vu tổng chỉ có anh là em trai ruột, không đến mức như thế chứ? ”

“Như thế nào mà không đến mức!! ” cảm giác say rượu đã bốc lên, Vu Mục bắt đầu không kiểm soát được mồm miệng, câu chữ nhanh chóng nhảy ra khỏi miệng: “ Lão tử tốt xấu cũng là người một nhà…. Ợ zz, giám đốc của một công ty giải trí, không hề cặp kè cùng nữ minh tinh lan truyền thị phi…ợ zzz, vô cùng bình thường ấy! Mỗi ngày đều xem lão tử như trẻ 3 tuổi để quản, chỗ này không cho đi, chỗ kia cũng không cho đi, một chút tiêu dao vui vẻ cuộc sống cũng không có, hận không thể mang lão tử 24/24 kè kè bên cạnh chị ta để quản….. Ợ zzz, vì công ty mà cống hiến! … các ngươi nói xem chị ta có phải là kẻ phiền phức hay không? ”

Vu Mục là tổng tài của công ty giải trí Hoàn ảnh, Vu Vãn cùng Vu Mục tuy là chị em ruột, nhưng nói mặt khác, Hoàn ảnh chỉ là một trong nhiều công ty con của tập đoàn Vinh Quang. Cho nên, Vu Vãn càng là lãnh đạo trực tiếp của Vu Mục.

Vu Mục nói xong liền trở thành tâm của đám cháy bát quái của đám cô gái: “ Vu tổng thực sự làm việc bán mạng như báo chí đưa tin nha? ”

“Sai, chị ta còn liều mạng hơn so với báo chí đưa tin nhiều” Vu Mục cao giọng nói. Thân đứng trên bàn lung lay như sắp đổ, một tay cầm bình rượu, một tay cầm chén rượu, tại quán bar ồn ào, cảm xúc trào dâng bắt đầu lên án chị ruột quản anh ta theo chế độ bá quyền, đừng trông chị ta bề ngoài mà bắt hình dong, thực ra từ tận trong xương tủy chính ta chuyên quyền, độc đoán, bá đạo, lại vô vị nữ nhân.

Cả đêm này, cảm xúc của Lục Thời Dập không hề dao động, vừa nghe chuyện về Vu Vãn đã lập tức có hứng thú. Anh điều chỉnh lại dáng ngồi, ánh mắt đào hoa lóe sáng, khóe miệng hàm chứa nụ cười, tuy rằng ngồi nghe cực kỳ thích thú nhưng vẫn không nhịn được thay Vu Vãn nói vài lời: “mày nói về chị ruột mình như thế thực không thích hợp đi? , còn có, chị mày có như mày nói khoa trương vậy không? ”Anh đối với lối đối nhân xử thế của Vãn ít nhiều vẫn hiểu rõ.

Vu Mục xua xua tay, “tao nơi nào khoa trương, mày mấy năm nay đều ở nước ngoài không biết đấy. Chị của tao từ ngày tiếp quản Vinh Quang bắt đầu trong mắt chỉ có công việc công việc công việc! Còn cả quản lão tử nữa! Tính cách với tính tình so nam nhân còn gan góc hơn đó, trên người chị ta không tìm nổi hai chữ “ôn nhu” đâu. Để tao nói mày nghe…. Ợ zzz, chị gái tao chính là kiểu nữ nhân như thế, căn bản chẳng có người đàn ông nào dám muốn chị ta cả!! Chị tao cả đời này đừng hòng nghĩ đến việc gả được ra ngoài! ”

Lục Thời Dập nhăn mày, không tán thành lắc đầu, “như thế nào nói sẽ không có đàn ông nào dám muốn”

“Một người phụ nữ như thế mày cũng dám muốn sao? ” Vu Mục hỏi lại. Bất quá không đợi được anh trả lời, anh ta liền trực tiếp nói luôn “ tao nói luôn với mày, mày tuyệt đối không dám muốn! , Ai không thích kiểu con gái luôn ôn nhu săn sóc lại thiện giải nhân ý chứ. Lão tử mới không cùng chị ta cùng một dạng người….. Ợ zz chỉ biết có công việc, cả một đời tức thời còn đâu.

Lục Thời Dập ngửa đầu uống một ngụm nửa ly rượu, yết hầu lăn lên xuống, khóe môi giương lên cao. Anh thật là dám muốn người con gái này.

Vu Mục giống như là đang nói talk show một mình, hơn mưới mấy phút lên án chị gái ruột mình không thể ngừng được, hoàn toàn không cảm thấy bầu không khí xung quanh đang biến hóa.

Các cô gái bồi rượu đang quay lại xem người đang chầm chậm đi từ dưới lầu lên, cảm nhận được khí chất nghiêm nghị từ người con gái ấy, thần sắc mỗi người đều dần thay đổi.

Tiêu rồi, vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!!

Trong lúc ấy một cô gái vội vàng kéo kéo ống tay áo của Vu Mục, ra hiệu cho anh ta đừng nói nữa. Vu Mục vung bàn tay lên, bất giác hồn nhiên “kéo lão tử cũng vô nghĩa”

Mà lúc này Lục Thời Dập khi nhìn thấy người con gái bỗng nhiên xuất hiện, chợt ngồi ngay ngắn lại, tay bỏ chén rượu xuống, cặp mắt xinh đẹp đào hoa kia, tựa như giọt nước 502, tầm mắt dừng lại mãi trên người cô gái ấy cũng không thu trở về.

Vu Vãn là “tâm bệnh” của Lục Thời Dập, tra tấn anh mười mấy năm, lần này anh bỗng nhiên về nước chính là để xác nhận chính mình có phải hay không đã yêu “cái tâm bệnh” này.

-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 857

Thể loại: Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Số chương: 67/67

0
BoredFineGoodAmazingExcellent


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đã sao chép!
Từ khóa: