Giang Tuyết: Chương 1

  Ta vốn là nha hoàn trong một gia đình quyền quý. Vì có chút nhan sắc, suýt nữa đã bị lão gia làm nhục, lại còn bị phu nhân vu khống rằng ta trèo lên giường quyến rũ lão gia, rồi đuổi ta ra khỏi phủ.   Người mua ta là một thợ săn, […]

Phụ thân ta là một kẻ nghiện rượu, trong cơn say ông đã vô ý đánh chec mẫu thân ta.

Sau khi mẫu thân mất, ta bị bán cho bọn buôn người. Ban đầu họ định bán ta vào thanh lâu, nhưng trước đó một nha hoàn được bán cho nhà viên ngoại bị bệnh mà chec, bọn buôn người đành đưa ta đến đó thay thế để chuộc tội.

Công tử nhà kẻ sĩ chăm chỉ mười năm đèn sách, còn những kẻ như ta là mười năm dấn thân trong bụi gai. May mắn thay, ta như đóa hoa dại mọc giữa kẽ đá, vẫn cứng cỏi sống sót vượt qua.

Viên ngoại thấy ta ngày càng khôn lớn xinh đẹp, trong lòng khởi lên tà ý.

Hắn gọi ta vào thư phòng hầu hạ, nhân lúc không người định ép ta xuống giường. Ngay cửa còn có tiểu đồng đứng canh.

Ta không thể chạy, cũng không kêu cứu được. Lúc gần bị làm nhục thì phu nhân xuất hiện.

Bản năng khiến ta chạy về phía phu nhân, định cảm tạ vì đã cứu ta một mạng.

Không ngờ, phu nhân lại tát mạnh vào mặt ta một cái.

“Tiện tỳ, đúng là con sói mắt trắng không biết ơn, lại dám trèo lên giường của phu quân ta. ”

Rồi phu nhân ra lệnh: “Gọi người đến, bán nó đi. ”

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Ta chec sững tại chỗ, bà v. Ú xông vào tát ta tới tấp, hai mươi mấy cái bạt tai vang dội.

Đầu óc ta choáng váng, mặt sưng lên, khóe miệng rỉ m. Á.u, trong tai chỉ còn nghe tiếng ù ù.

Chỉ nghe viên ngoại nói với phu nhân rằng do ta quyến rũ ông ta, rằng ông cũng là một người đàn ông, làm sao có thể giữ mình.

Phu nhân quả thật tin lời: “Con tiện tỳ này mặt mũi lẳng lơ, sớm muộn cũng gây họa, ta sẽ bán nó đi, mong lão gia đừng trách. ”

“Sao lại trách? Phu nhân à, ta bị khơi dậy lửa tình rồi, nàng giúp ta đi. ”

“Lão gia~”

Phu nhân đáp lại bằng giọng lả lơi, rồi buông rèm giường xuống.

Ta bị lôi ra ngoài, nhốt vào trong kho củi.

Lúc ấy ta chỉ nghĩ, nếu có thể thoát khỏi nơi u ám nuốt người không chừa xương cốt này, dù có phải đi đâu cũng được.

Ngày hôm sau, bọn buôn người đưa ta đi. Vì mặt bị sưng, vẻ ngoài xấu đi, nên mấy người đến xem đều không muốn mua.

Bất đắc dĩ phải hạ giá, một thợ săn tên là Tiết Thụy mua ta với giá ba lượng bạc.

Ra khỏi kinh thành, đi thêm năm dặm, càng lên núi càng hoang vắng. Khi ta bắt đầu nghĩ rằng hắn đã chọn xong chỗ vứt x. Á.c ta, thì trước mắt hiện ra một căn nhà đất cũ nát.

-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 848

Thể loại: Cổ Đại, Ngôn Tình, Nữ Cường, Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Số chương: 10/10

0
BoredFineGoodAmazingExcellent


Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Đã sao chép!