Khi Em Tỏa Sáng: Chương 1

Hán Việt: Đương nhĩ thiểm diệu thời

Tác giả: Dung Vô Tiên

Editor: Syu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Vườn trường, Kim bài đề cử, 1v1, Thị giác nữ chủ

Giới thiệu 1:

Ngày hôm đó, diễn đàn của đại học Q bùng nổ ầm ĩ vì một bài đăng.

Khi theo chân giáo sư hướng dẫn làm dự án, Thời Thần được cử sang trường bên giao tài liệu.

[Đệch mợ mị nhìn thấy Từ Lâm Thanh bị một cô gái kéo vào rừng cây nhỏ trong trường đó, hơn nữa Từ thần còn không phản kháng tí nào luôn, hóa ra anh ấy thích kiểu như thế sao?! Biết thế mị đã tỏ tình theo cách này! ]

Từ Lâm Thanh là ai? Là sinh viên nổi danh khoa máy tính đại học Q, người nhận được vô số học bổng lẫn giải thưởng đến nhũn cả tay, thêm vào đó là ngoại hình khiến người ta phải cảm thán, trên người lại luôn có một loại khí chất thờ ơ lạnh lùng.

Mọi người dưới bài viết đều thi nhau an ủi chủ bài, thể hiện rằng cho dù là đóa hoa trên núi cao1 Từ Lâm Thanh có bị kéo vào rừng cây nhỏ thì cũng chẳng liên quan gì đến việc tỏ tình thành công.

1. Nguyên văn “Cao lãnh chi hoa” (高岭之花), ẩn dụ cho một cái gì đó chỉ có thể nhìn thấy từ xa mà không thể chạm vào, một cái gì đó chỉ có thể khao khát ngoài tầm với của bản thân.

Mà người trong cuộc…

“Tôi đã từng gặp cậu chưa?” Thời Thần nghĩ ngợi.

Người được xưng là đối tượng ít nhất cũng từng u mê qua của một nửa sinh viên nữ đại học Q, Từ Lâm Thanh nhíu mày.

“Có phải tôi…” Thời Thần tiếp tục suy tư, “Nợ cậu một trăm tệ đúng không?”

Giới thiệu 2:

Sau này Từ Lâm Thanh nghĩ, nếu anh sớm biết cho cô vay một trăm tệ mà cô có thể nhớ được lời mình…

Thì năm học cấp ba, cho dù là cơm anh cũng sẽ không nỡ ăn, đem tất cả tiền đưa cho cô, để cô nhớ kỹ anh cả đời.

Cô là thanh xuân của anh, nhưng trong mắt cô chưa hề có anh.

Chuyện cũ về yêu thầm trở thành sự thật.

| Em muốn bầu trời đầy sao, anh sẽ cho em thấy. |

| Khi em tỏa sáng, anh vẫn nguyện ý cúi đầu như xưa. |

1vs1, HE, vườn trường đại học

Từ khóa tìm kiếm:

Nhân vật chính: Thời Thần, Từ Lâm Thanh

Nhân vật phụ: Ôn sau đó truyện “Trời Sinh Thích Em” đã mở hố

Khác: không có thật

Tóm tắt: Vĩnh viễn cúi đầu xưng thần.

Tôi từng đoán khi lên đại học tôi sẽ có bộ dạng như thế nào, nghĩ tới rất nhiều lần.

Tưởng tượng này xuất hiện nhiều nhất trong tùy bút thời cấp ba của tôi, mặc dù hầu hết đều dùng để khích lệ bản thân. Cảnh tượng lộn xộn, nhưng chỉ trong những miêu tả như này…

Không có thầy cô can thiệp chuyện yêu đương, hoạt động câu lạc bộ phong phú, các chương trình học mình thích, mỗi ngày bận rộn giao lưu, sáng sớm ngủ đến khi tự tỉnh giấc, cùng anh.

Sau này lên đại học, thực tế lại là như vầy…

Không có thầy cô can thiệp, nhưng bạn cũng không có ai để nói chuyện yêu đương; hoạt động câu lạc bộ phong phú đến mức bạn không có thời gian nghỉ ngơi, thấy hội sinh viên không thể giải hòa “Nhận được mời trả lời” đã kinh hồn bạt vía; đủ các tiết cả chương trình đại học mà bạn không thích học; rất nhiều người quen xã giao*, nhưng muốn đi ra ngoài ăn lẩu lại chẳng có ai hẹn đi cùng; đêm khuya dài vô tận và không bao giờ có sáng sớm nào ngủ đến khi tự tỉnh…

Và rồi, không có anh.

Nguyên văn “点头之交”: Thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là tình bạn nông cạn, gặp nhau cũng chỉ gật đầu chào.

Đáng sợ hơn nữa là cuộc sống hoang mang không biết gì, không biết tương lai mình sẽ làm gì, không biết mình thích công việc nào, không biết đời người sẽ đi về đâu.

Ngày ngày lặp đi lặp lại một thời gian biểu, cố gắng học hành thi cử, làm một đống bài vở và thuyết trình trong chương trình giảng dạy, rồi nghỉ đông và nghỉ hè.

Tôi cảm thấy mình rất chăm chỉ, nhưng tôi không vui vẻ chút nào.

Không biết là do cuộc sống bận rộn hối hả hay vì…

Nói tóm lại, tôi đã học năm ba đại học rồi.

Không đúng, tôi sắp sang năm tư đại học chứ, tôi đã nán lại ba năm ở thành phố mà trước kia tôi không hề thích chút nào, thậm chí dần dần tôi bắt đầu cảm thấy nơi này vô cùng tốt.

Con người đúng là loài động vật dễ thích nghi.

Dù cho mùa đông thành phố này vừa ướt vừa lạnh, mùa hè thì oi bức, còn dễ bị lũ lụt; dù cho thức ăn thành phố này được cho rất rất rất nhiều muối; dù cho tính tình người dân thành phố này cực kỳ nóng nảy, tài xế xe buýt liều chết đạp chân ga, hận không thể biến xe thành tên lửa.

Tôi vẫn quen với điều ấy.

Nhưng tôi quyết định đến thành phố mà trước đây căn bản tôi chưa bao giờ dám nhìn qua.

Nhìn một chút cũng tốt.

Tạm thời đặt dấu chấm hết cho tuổi trẻ khôi hài của mình, dù chỉ là đơn phương cũng được.

Tôi không muốn tiếp tục như thế này nữa, kiên trì không buông bỏ người.

Thời Thần, buông thả bản thân mình đi.
-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 269

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Thời lượng: 65/65

0
BoredFineGoodAmazingExcellent

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *