Đài Loan (69) Bỉ (31) Indonesia (41) South Korea (23) Pháp (422) Ý (349) Úc (48) Canada (109) Trung quốc (229) Đức (74) Ba Lan (33) Nhật Bản (820) Tây Ban Nha (102) Hà Lan (26) More (29) Anh (470) Thái Lan (388) Brazil (34) Hàn Quốc (256) Việt Nam (2898) Thụy Sĩ (19) Philippines (160) Nam Phi (19) Ấn Độ (107) Âu Mỹ (304) China (44) Thụy Điển (20) United States of America (248) Nga (22) Japan (53) Mỹ (830) Malaysia (42) Thổ Nhĩ Kỳ (27) Mexico (33) Hồng Kông (200)
Nam Cung Xu Ninh: Chương 1
Ngày ta tiến cung, người người đều xì xào bàn tán, bảo ta tham giàu sang phú quý, mắng ta lòng lang dạ sói. Vị tướng quân thanh mai trúc mã của ta với đôi mắt đỏ hoe, cầu xin ta đừng vào cung, nói sẽ cưới ta, nhưng rồi lại bị ta nhẫn […]
1.
Trên đường vào cung, ta nghe thấy người ta mắng nhiếc mình suốt dọc đường. Họ chẳng ngại ngần gì, thậm chí còn cố tình nói lớn tiếng ngay trước mặt ta.
"Nam Cung thế gia đời đời trung lương, không ngờ lại sinh ra một đứa nữ nhi tham lam phú quý! "
"Nam Cung tướng quân dũng mãnh thiện chiến, vậy mà nữ nhi lại là kẻ vong ân bội nghĩa! "
Ta không ngăn cản họ.
Vì ta biết, họ mắng không sai.
Trước khi bước qua cửa cung, Mộ Từ, người bạn thanh mai trúc mã và cũng là tướng quân, đã chạy đến gặp ta: "A Ninh, nếu nàng không muốn vào cung... "
"Ta muốn. "
Đương nhiên ta muốn.
Việc vào cung là do chính ta cố ý xin.
Lúc đầu Hoàng thượng còn do dự, nhưng khi nghe ta nói rằng ta chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc hơn trên thế gian này, ngài đã lập tức hạ chỉ.
Dù sao, sắc phong cho một cô bé mồ côi Nam Cung gia thì còn gì thể hiện rõ hơn lòng nhân từ của bậc Đế Vương.
Mắt Mộ Từ đỏ hoe, giống như mắt chú thỏ nhỏ mà chàng từng tặng ta lúc bé: "A Ninh, trước đây nàng đã nói muốn cùng ta... "
Ta cắt ngang lời chàng ấy: "Lời trẻ con nói sao có thể tính, huống hồ, ngôi vị Quý phi, sao có thể không động lòng. "
"A Ninh, ta biết nàng không phải kẻ tham luyến quyền thế. "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Trên đường vào cung, ta nghe thấy người ta mắng nhiếc mình suốt dọc đường. Họ chẳng ngại ngần gì, thậm chí còn cố tình nói lớn tiếng ngay trước mặt ta.
"Nam Cung thế gia đời đời trung lương, không ngờ lại sinh ra một đứa nữ nhi tham lam phú quý! "
"Nam Cung tướng quân dũng mãnh thiện chiến, vậy mà nữ nhi lại là kẻ vong ân bội nghĩa! "
Ta không ngăn cản họ.
Vì ta biết, họ mắng không sai.
Trước khi bước qua cửa cung, Mộ Từ, người bạn thanh mai trúc mã và cũng là tướng quân, đã chạy đến gặp ta: "A Ninh, nếu nàng không muốn vào cung... "
"Ta muốn. "
Đương nhiên ta muốn.
Việc vào cung là do chính ta cố ý xin.
Lúc đầu Hoàng thượng còn do dự, nhưng khi nghe ta nói rằng ta chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc hơn trên thế gian này, ngài đã lập tức hạ chỉ.
Dù sao, sắc phong cho một cô bé mồ côi Nam Cung gia thì còn gì thể hiện rõ hơn lòng nhân từ của bậc Đế Vương.
Mắt Mộ Từ đỏ hoe, giống như mắt chú thỏ nhỏ mà chàng từng tặng ta lúc bé: "A Ninh, trước đây nàng đã nói muốn cùng ta... "
Ta cắt ngang lời chàng ấy: "Lời trẻ con nói sao có thể tính, huống hồ, ngôi vị Quý phi, sao có thể không động lòng. "
"A Ninh, ta biết nàng không phải kẻ tham luyến quyền thế. "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
-Chương 1+
Từ khóa: Nam Cung Xu Ninh

Để lại một bình luận