Tích Hàn Kim: Chương 1

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Kim bài đề cử, Tương ái tương sát

Giới thiệu:

Không phục tích hàn kim, nào có thể chiếm được trái tim hoàng đế..

Không phục tích hàn điền, nào có thể chiếm được lòng thương hại của hoàng đế…

Tiết Độ sứ Hà Tây Tạ Trường Canh cưới Vương Nữ Trường Sa Vương Mộ Phù Lan.

Đêm tân hôn, ngay cả trông tân nương như thế nào Tạ Trường Canh cũng chưa được nhìn thấy, hơn nửa năm sau mới trở về nhà thì lại phát hiện thê tử của mình đã trở về nhà mẹ đẻ.

Mặc dù rất bất mãn nhưng hắn chỉ có thể đuổi theo qua đó.

(Nữ trọng sinh)

Tag: Trọng sinh, Tương ái tương sát Nhân vật chính: Mộ Phù Lan, Tạ Trường Canh

Rất nhiều năm sau, cho đến khi Mộ Phù Lan trưởng thành, nàng vẫn không thể nào quên được cảnh tượng cô cô lâm chung ở cung Phượng Nghi từ biệt với mình năm sáu tuổi, cũng như từng lời cô cô nói với mình đêm đó.

Cô cô là đệ nhất mỹ nhân Trường Sa quốc, ngoài nhan sắc, cô cô còn nổi tiếng về đức tính và tài năng. Sau này, cô cô được Thái hậu lựa chọn làm chủ trung cung Phượng Nghi, trở thành hoàng hậu đương triều.

Thoạt nhìn đó là một chuyện vinh quang bực nào.

Bổn triều lập quốc cho tới nay đã có hơn 200 năm. Từ lúc mới lập quốc đã đại phong thiên hạ, ngoại trừ hoàng thất phiên vương được phân phong ở các nơi thì cũng có mấy họ công thân dùng huân công phá cách được phong vương khác họ. Tổ tiên của Mộ thị được vinh danh là một trong số đó, bởi công lao cái thế mà được phong làm Trường Sa vương, cai trị hai vùng đất Nhạc Châu, Đàm Châu. Dòng họ từ đây cũng chuyển nhà đến phương Nam, sống ở Động Đình qua nhiều thế hệ.

Mấy thế hệ Trường Sa vương đều ghi nhớ lời dạy của tổ tiên, đối ngoại cần vương cống hiến, đối nội thống trị lãnh thổ một nước, yêu dân như con.

Quốc truyền thừa đến nay, mấy hộ Vương khác họ đương triều bởi đủ loại tội danh hoặc bị phế truất hoặc bị trục xuất khỏi đất nước, còn lại ở lại cũng nguy khốn tràn ngập. Chỉ duy nhất Trường Sa Quốc, mặc dù là một quốc gia nhỏ bé nhưng lại siêng năng cai trị cần chính yêu dân, giấu tài, hơn nữa vị trí nằm ở phương Nam xa xôi, lại dựa vào lạch trời tám trăm dặm Động Đình và Trường Giang chẳng những đã rời xa được phân tranh thị phi của Trung Nguyên, nó còn giống như một xứ đào nguyên quốc thái dân an, dân chúng được bình yên. Hiện giờ, muội muội của Trường Sa vương được dân chúng kính yêu lại được thiên gia ở thượng kinh xa xôi lựa chọn nhập chủ trung cung.

Đối với con dân Trường Sa quốc mà nói đây quả là một điều vinh quang và đáng tự hào.

Một năm cô cô rời khỏi Nhạc Thành bên hồ Động Đình bị đưa đi thượng kinh làm Hoàng hậu, Phù Lan còn chưa sinh ra. Nhưng từ khi bắt đầu hiểu chuyện nàng đã không chỉ một lần nghe nhóm ma ma trong nhà nói mình rất giống cô cô, và họ thường nhắc đến cảnh tượng long trọng rầm rộ năm đó Vương muội rời khỏi Động Đình, đến nay vẫn còn thấy kiêu hãnh và vinh quang còn sót lại ngày đó.

Cô cô mặc dù chưa từng gặp Phù Lan bé nhỏ nhưng có lẽ cũng đã nghe nói vài điều về đứa cháu gái có dung mạo giống với mình, bởi thế luôn quan tâm săn sóc đối với Phù Lan. Kể từ khi nàng được sinh ra, những món quà từ kinh thành liên tục được gửi tới, bốn mùa không ngừng nghỉ. Phù Lan bé nhỏ cũng rất khát khao và mong chờ được nhìn thấy cô cô Hoàng hậu trong truyền thuyết đang ở trong hoàng cung nơi thượng kinh xa xôi kia. Nàng thường xuyên thành kính cầu nguyện với Quân Sơn Đại đế và thầm ước rất nhiều.

Thần minh dường như đã nghe được cầu nguyện của nàng. Vào năm sáu tuổi kia, tâm nguyện của nàng cuối cũng đã được thực hiện.

Một năm đó, Hoàng hậu có thai, phu phụ Trường Sa vương được phép vào kinh thăm hỏi. Phù Lan được cha mẹ mang theo, còn có huynh trưởng đi cùng, trèo đèo lội suối, đi đường gần một tháng, cuối cùng cũng đến được Thượng Kinh. Phù Lan vốn cho rằng Nhạc Thành nơi nàng sinh ra và lớn lên là thành trì phồn hoa thịnh vượng nhất thế giới, và ngôi nhà của nàng mà con dân Trường Sa Quốc gọi là “vương cung” ở bên hồ Động Đình là nơi tốt nhất trên thế giới, thế nhưng đi vào thượng kinh, chứng kiến đô thành thiên tử phồn hoa vạn trượng, lại nhìn thấy nơi được gọi là “hoàng cung” mà cô cô ở, Phù Lan mới biết được suy nghĩ của mình ếch ngồi đáy giếng cỡ nào.

Hoàng cung trước mặt có những mái cong phản vũ kéo dài vô tận, không thể nhìn thấy điểm cuối. Lưu ly vạn khoảnh, thềm ngọc đồng đình, kim bích huỳnh hoàng, họa đống phi manh vô số. Tòa Phượng Nghi Cung nơi cô cô ở thì càng điêu lan ngọc thế, kim phô khuất khúc.

Trong ánh vàng rực rỡ chói mắt, Phù Lan đã được gặp cô cô của mình, người phụ nữ tôn quý nhất trong tòa cung điện này. Cô cô ăn mặc như tiên cơ trên trời, đẹp như tiên cơ trên trời. Cô cô nở nụ cười thật tươi, không để tâm lời khuyên can của mẫu thân Phù Lan cho Phù Lan nhỏ bé ngồi lên đùi mình, đặt nụ hôn ấm áp lên hai má của nàng.

Cô cô giống y như đúc trong tưởng tưởng của Phù Lan.

Cô cô yêu quý Phù Lan, Phù Lan cũng rất yêu quý cô cô. Về sau, khi cha mẹ và huynh trưởng quay về Trường Sa Quốc, Phù Lan được giữ lại, tiếp tục ở trong hoàng cung bầu bạn với cô cô.

Phù Lan hằng ngày bầu bạn ở bên cô cô, theo thời gian bụng cô cô càng ngày càng lớn, cuối cùng đã tới ngày sinh nở. Làm Phù Lan không nghĩ tới chính là cô cô lại khó sinh, còn bị rong huyết. Hoàng tử vừa sinh ra chưa được bao lâu cũng đã không thể sống được.

Cô cô nằm trên chiếc giường phượng trong Phượng Nghi Cung, đã hôn mê ba bốn ngày. Trong ba bốn ngày này, Phù Lan không lúc nào là không cầu khấn Quân Sơn Đại Đế của quê nhà Động Đình, cầu khấn thần linh phù hộ cho cô cô có thể bình an vượt qua cửa ải khó khăn này. Trong cảm nhận của Phù Lan bé nhỏ, Quân Sơn Đại Đế chính là thần minh lớn nhất và có lòng thương xót nhất trên thế giới này. Hàng năm vào ngày Xuân phân, cha mẹ đều sẽ chuẩn bị tốt đồ tế lễ mang theo Phù Lan và huynh trưởng, còn có quan viên Trường Sa quốc bỏ dư thành kính đi bộ, đi từ chân núi lên đỉnh núi, hiến tế Quân Sơn Đại Đế. Bởi có thần minh phù hộ mà Trường Sa Quốc mới mưa thuận gió hòa, ngũ cốc được mùa. Cũng bởi được thần minh đáp ứng cầu khấn mà nàng mới có thể được tới kinh thành và được gặp cô cô.

Thế nhưng vào lúc này đây, thần minh Quân Sơn lại không nghe được những lời cầu khấn của nàng. Đêm khuyên ngày đó, khóc mệt rồi, nàng nằm xuống bên cô cô nặng nề thiếp đi đột nhiên bừng tỉnh giấc.

Bên tai nàng dường như nghe thấy tiếng ca về một bài hát vang lên từ đâu đó trong cung điện.

“…Tây Nam có Côn Minh, từ biển bay ra những con chim vàng…Ngọc trai có đầu rùa, nhả ra những hạt vàng như hạt kê…

“…Không phục tích hàn kim, nào có thể chiếm được trái tim hoàng đế…Không phục tích hàn điền, nào có thể chiếm được lòng thương hại của hoàng đế…”

Phù Lan bé nhỏ không biết ý nghĩa của tiếng hát mà mình nghe được vào thời điểm đó. Mãi sau này đến khi lớn lên, nàng mới hiểu được.

Theo truyền thuyết kể lại, Côn Minh quốc có chim vàng bay ở vùng biển xa xôi, thời Ngụy Minh đế trị vì, nước này đã tới hiến chim quý, lấy ngọc trai và óc rùa bón cho nó ăn, chim quý nhả ra những hạt vàng như những hạt kê, dùng nó chế tạo thành chiếc kẹp tóc để các mỹ nhân đeo vào để tôn lên vẻ đẹp của họ, để được đế vương chú ý và chiếm được tình yêu và lòng thương của đế vương. Cung nhân tranh nhau dùng vàng do chim nhả ra để làm kẹp tóc. Nó được gọi là tích hàn kim, bởi vì chim không sợ lạnh.

Cung điện tối tăm, tiếng hát bay bổng, cùng với ánh nến lung linh bị gió đêm làm cho lay lắt chập chờn, một cỗ oán hận mơ hồ tựa như từ Minh giới truyền đến trong cung điện yên tĩnh vào ban đêm này, đặc biệt ghê rợn.

Trong sáu tháng sống trong hoàng cung này, Phù Lan cũng từng nghe cung nữ ra vẻ thần bí nói cho mình biết, có một nơi gọi là lãnh cung mà họ chưa từng nhìn thấy có những hồn ma của những ma nữ đã tồn tại hàng trăm năm không thể tiêu tán. Có đôi khi, vào giữa đêm, những âm khí này đã bám lấy cung nhân trong cung, thậm chí còn nghe được tiếng ca oán thán từ nơi đó vang vọng đến.

Phù Lan vốn dĩ không tin. Một nơi sáng sủa và uy nghiêm như hoàng cung này làm sao có thể có những hồn phách ai oán không tan được? Thế nhưng vào giờ phút này, nàng hoảng sợ phát hiện, bên tai mình dường như có một giọng hát quái dị vang lên. Điều khiến nàng sợ hãi hơn nữa chính là nhóm nữ quan, cung nhân trong cung đang canh gác bên cạnh nàng. Họ lại hoàn toàn không có phản ứng gì, hoặc là mệt mỏi cùng cực dựa vào cột ngủ lén, hoặc là phủ phục trước ghế phượng rơi lệ trông nom trước Hoàng hậu Mộ thị đến từ Trường Sa quốc ngày thường đối xử tốt với họ hiện vẫn đang hôn mê bất tỉnh.

Tiếng ca ai oán bên tai lúc đứt quãng, lúc ngân dài.

Đúng lúc này, Phù Lan nhìn thấy hàng mi rũ xuống của cô cô đã hôn mê mấy ngày của mình khẽ run lên, sau đó từ từ mở mắt ra. Cô cô tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn chiếc lều xa tanh thêu hình phượng hoàng và mẫu đơn phía trên đầu, một lúc sau, Phù Lan thấy môi cô cô hơi mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó. Giọng cô cô yếu đến mức gần như không thể nghe được, nhưng Phù Lan có thể thấy môi cô cô đang lặp lại câu hát mơ hồ vừa rồi.

“Không phục tích hàn kim, nào có thể chiếm được trái tim hoàng đế…Không phục tích hàn điền nào có thể chiếm được lòng thương hại của hoàng đế…”

– Cô cô ơi!

Phù Lan gọi một tiếng, nhào tới trước giường phượng, nắm lấy tay cô cô, nước mắt lưng tròng mang theo sự vui mừng. Nhóm nữ quan và cung nữ bị giật mình đồng loạt xúm vào.

Sắc mặt cô cô trắng bệch đến nỗi tưởng chừng như được phủ lên một lớp tuyết bạc rơi từ đỉnh núi Quân Sơn xuống. Một lát sau, cô cô chậm chạp quay mặt sang, bàn tay lạnh băng nhè nhẹ đặt lên bàn tay nhỏ của Phù Lan, dùng giọng điệu yếu ớt mong manh ra lệnh cho những người chung quanh lui hết ra ngoài.

Nhóm cung nữ và nữ quan đều lẳng lặng rời khỏi nội điện.

Giọng hát mờ ảo bên tai đến không bóng hình rồi đi không dấu vết.

Mọi thanh âm đều im lặng, bên tai trở nên rất rõ ràng.

Cô cô yếu ớt nói:

– Lan nhi, con hãy hát bài hát của con dân Trường Sa Quốc thường hay hát khi phụ vương con lên núi Quân Sơn để tế lễ cầu mùa màng bội thu đi.

– Cô cô đã lâu rồi chưa được nghe, giờ rất muốn nghe…

Phù Lan cuống quýt lau nước mắt, gật đầu thật mạnh, hát lên bài ca dao mà mình đã quá quen thuộc:

“Thái Đế ở đây, kỳ trí như thần, ngài ở đây để phân chia thời gian và hoa màu, cứu tế chúng ta.”

“Thái Đế ở đây, kỳ công như trời, bốn mùa đồng đều, thành ta năm nay được mùa.”

Tiếng hát của đứa bé gái vang vọng trong cung thất Phượng Nghi Cung trống trải và sâu thẳm, non nớt và linh hoạt kỳ ảo, giống như âm thanh của thiên nhiên.

Phù Lan hát đi hát lại, hát xong bài ca dao này thì lại hát bài khác cho cô cô.

Ban đầu cô cô vẫn luôn chăm chú nghe, dần dà, cô cô như mệt mỏi nhắm mắt lại.

Một lát sau, Phù Lan nghe cô cô lẩm bẩm:

-…Viên thừa tướng hiện giờ có khỏe không…

Phù Lan ngây người, dừng hát.

Nàng đã từng nghe mẫu thân hoài niệm kể lại với mình, Viên thừa tướng của Trường Sa quốc là phụ tá đắc lực của phụ thân nàng, nhưng vào mấy năm trước đã đổ bệnh rời khỏi nhân gian.

Viên thừa tướng cả đời không lập gia đình, chỉ để lại một nghĩa tử được cho là đã nhặt được trong hang sói trên núi khi còn nhỏ, đặt tên là Hán Đỉnh. Sau khi thừa tướng qua đời, mẫu hậu đã đón đứa bé kia về vương phủ nuôi nấng, coi như con đẻ của mình. Hắn hơn Phù Lan vài tuổi, rất ngoan ngoãn phục tùng Phù Lan, giống như một huynh trưởng khác của Phù Lan.

– Cô cô ơi…Viên thừa tướng…đã bệnh rời nhân gian rồi ạ…

Phù Lan không rõ vì sao cô cô lại dột nhiên hỏi tới Viên tướng, chần chừ một lúc mới khẽ khàng trả lời.

-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0

Lượt xem: 494

Thể loại: Cổ Đại, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Truyện Chữ

TMDb: 7.9

Thời lượng: 102/102

0
BoredFineGoodAmazingExcellent

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *