Bỉ (31) Nam Phi (19) Mỹ (830) Thổ Nhĩ Kỳ (27) Pháp (422) South Korea (23) Âu Mỹ (304) Japan (53) Mexico (33) Nga (22) More (29) Ba Lan (33) Philippines (160) Canada (109) Thụy Điển (20) Đức (74) Hàn Quốc (256) Đài Loan (69) Thụy Sĩ (19) Thái Lan (388) China (44) Hà Lan (26) Trung quốc (229) Việt Nam (2898) United States of America (248) Nhật Bản (820) Ý (349) Hồng Kông (200) Brazil (34) Anh (470) Tây Ban Nha (102) Ấn Độ (107) Indonesia (41) Úc (48) Malaysia (42)
Trọng Sinh Sau Khi Bị Cướp Đoạt Vận May: Chương 1
Tô Nhuyễn dính phải cô em họ là người xuyên sách. Em họ muốn trở thành “Tướng quân phu nhân” có quyền thế, được sủng trong lòng bàn tay, nên đã cướp đoạt vị hôn phu là quân nhân tàn tật của Tô Nhuyễn. Còn Tô Nhuyễn thì bị ép, phải gả cho thanh niên […]
123456789101112131415161718192021222324252627282930313233343536373839404142434445464748495051525354555657585960616263646566676869707172737475767778798081828384858687888990919293949596979899100101102103104105106107108109110111112113114115116117118119120121122123124125126127128129130131132133134135136137138139140141142143144145146147148149150151152153154155156157158159160161162163164165166167168169170171172173174175176177178179180181182183184185186187188189190191192193194195196197198199200201202203204205206207208209210211212213214215216217218219220221222223224225226227228229230231232233234235236237238239240241242243244245246247248249250251252253254255256257258259260261262263264265266267268269270271272273274275276277278279280281282283284285286287288289290291292293294295296297298299300301302303304305306307308309310311312313314315316317318319320321322323324325326327328329330331332333334335336337338339340341342343344345346347348349350351352353354355356357358359360361362363364365366367368369370371372373374375376377378379380381382383384385386387388389390391392393394395396397398399400401402403404405406407408409410411412413414415416417418419420421422423424425426427428429430431432433434435436437438439440441442443444445446447448449450451452453454455456457458459460461462463464465466467468469470471472473474475476477478479480481482483484485486487488489490491492493494495496497498499500501502503504505506507508509510511512513514515516517518519520521522523524525526527528529530531532533534535536537538539540541542543544545546547548549550551552553554555556557558559560561562563564565566567568569570571572573574575576577
Bóng tối trước bình minh, người đang nằm trên giường đất chau mày, dường như ngủ không được ngon giấc.
…
“Bác sĩ, ngài xem cso thể dừng thuốc cho con gái tôi được không? ” Giọng của cha ruột Tô Văn Sơn vang lên ngoài cửa, giống như không kìm chế nổi bi thương: “Mỗi lần dùng thuốc xong, con bé lại vô cùng khó chịu, tôi thật sự không muốn nhìn thấy con bé phải chịu tội nữa. ”
“Đúng đó, bác sĩ. ” Mẹ kế Đỗ Hiểu Hồng nói chêm vào: “Con bé đã khổ quá rồi. ” Vừa nói vừa nghẹn ngào: “Chúng tôi hy vọng con bé được giải thoát sớm một chút. ”
“Tôi thấy không phải cô muốn con bé được giải thoát sớm một chút, mà là không muốn lãng phí mười mấy vạn tiền thuốc thì đúng hơn. ” Lời nói lảnh lót tràn đầy châm chọc của thím hai Liêu Hồng Mai vang lên.
Giọng bà ta cực lớn, giống như cố ý đánh thức người trong phòng bệnh: “Hai người đừng đứng chỗ này giả mù sa mưa nữa, ai không biết các người ước gì Nhuyễn Nhuyễn sớm c.h. Ế.t để thừa kế di sản của con bé! ”
“Sao hả? Người còn chưa đi đã nhớ thương tiền của người ta rồi à? ” Giọng thím hai Liêu Hồng Mai rất tức giận bất bình: “Gia nghiệp đều do một tay Tô Nhuyễn kiếm về, dù tiêu hết cũng không tới phiên hai người đứng ở đây đau lòng! ”
“Liêu Hồng Mai, cô bớt ở chỗ này châm ngòi ly gián cho tôi, đó là ý tưởng của cô thôi. ” Mẹ kế Đỗ Hiểu Hồng vừa rồi còn hiền hòa, đột nhiên trở nên sắc bén, cười mỉa mai: “Nhuyễn Nhuyễn vẫn đang sống sờ sờ ra đó, cho dù con bé muốn chia tài sản, cũng không liên quan chút nào tới nhà cô. ”
Liêu Hồng Mai lạnh lùng nói: “Không liên quan tới tôi? Tôi chính là người nuôi con bé hai mươi năm đó! Nếu như trước đây không phải do Thanh Thanh nhà tôi gả đến nhà họ Lộc chắn tai họa giúp con bé, con bé có thể trở thành phu nhân nhà họ Hoắc, có được cuộc sống tốt lành thế này không? Hay đã bị hai lão đông tây lòng dạ hiểm độc các người bán đi rồi? ”
“Hai người canh giữ ở nơi này cả ngày, chính vì muốn ngăn cản mọi người, cho rằng khống chế được Tô Nhuyễn là hai người có thể độc chiếm di sản của con bé sao? ”
“Đừng không biết xấu hổ! ”
Đỗ Hiểu Hồng tức giận mắng to: “Cô đừng có mà đổi trắng thay đen. Tô Thanh Thanh chắn tai họa thay Nhuyễn Nhuyễn? Rõ ràng là coi trọng nhà họ Lộc trên thành phố có tiền, cướp đoạt nhân duyên của Nhuyễn Nhuyễn thì có. Người bắt nạt Nhuyễn Nhuyễn tàn nhẫn nhất chính là nhị phòng nhà cô! Còn muốn hưởng phúc từ Nhuyễn Nhuyễn sao? Tôi nói cho cô biết, cửa sổ cũng không có đâu. ”
Liêu Hồng Mai không cam lòng yếu thế: “Ha ha, đúng là buồn cười quá đi mất! Rốt cuộc ai đổi trắng thay đen? Cô ra ngoài hỏi một chút xem, cả huyện Khai Vân này có ai không biết Đỗ Hiểu Hồng cô là người lòng dạ hiểm độc? ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
…
“Bác sĩ, ngài xem cso thể dừng thuốc cho con gái tôi được không? ” Giọng của cha ruột Tô Văn Sơn vang lên ngoài cửa, giống như không kìm chế nổi bi thương: “Mỗi lần dùng thuốc xong, con bé lại vô cùng khó chịu, tôi thật sự không muốn nhìn thấy con bé phải chịu tội nữa. ”
“Đúng đó, bác sĩ. ” Mẹ kế Đỗ Hiểu Hồng nói chêm vào: “Con bé đã khổ quá rồi. ” Vừa nói vừa nghẹn ngào: “Chúng tôi hy vọng con bé được giải thoát sớm một chút. ”
“Tôi thấy không phải cô muốn con bé được giải thoát sớm một chút, mà là không muốn lãng phí mười mấy vạn tiền thuốc thì đúng hơn. ” Lời nói lảnh lót tràn đầy châm chọc của thím hai Liêu Hồng Mai vang lên.
Giọng bà ta cực lớn, giống như cố ý đánh thức người trong phòng bệnh: “Hai người đừng đứng chỗ này giả mù sa mưa nữa, ai không biết các người ước gì Nhuyễn Nhuyễn sớm c.h. Ế.t để thừa kế di sản của con bé! ”
“Sao hả? Người còn chưa đi đã nhớ thương tiền của người ta rồi à? ” Giọng thím hai Liêu Hồng Mai rất tức giận bất bình: “Gia nghiệp đều do một tay Tô Nhuyễn kiếm về, dù tiêu hết cũng không tới phiên hai người đứng ở đây đau lòng! ”
“Liêu Hồng Mai, cô bớt ở chỗ này châm ngòi ly gián cho tôi, đó là ý tưởng của cô thôi. ” Mẹ kế Đỗ Hiểu Hồng vừa rồi còn hiền hòa, đột nhiên trở nên sắc bén, cười mỉa mai: “Nhuyễn Nhuyễn vẫn đang sống sờ sờ ra đó, cho dù con bé muốn chia tài sản, cũng không liên quan chút nào tới nhà cô. ”
Liêu Hồng Mai lạnh lùng nói: “Không liên quan tới tôi? Tôi chính là người nuôi con bé hai mươi năm đó! Nếu như trước đây không phải do Thanh Thanh nhà tôi gả đến nhà họ Lộc chắn tai họa giúp con bé, con bé có thể trở thành phu nhân nhà họ Hoắc, có được cuộc sống tốt lành thế này không? Hay đã bị hai lão đông tây lòng dạ hiểm độc các người bán đi rồi? ”
“Hai người canh giữ ở nơi này cả ngày, chính vì muốn ngăn cản mọi người, cho rằng khống chế được Tô Nhuyễn là hai người có thể độc chiếm di sản của con bé sao? ”
“Đừng không biết xấu hổ! ”
Đỗ Hiểu Hồng tức giận mắng to: “Cô đừng có mà đổi trắng thay đen. Tô Thanh Thanh chắn tai họa thay Nhuyễn Nhuyễn? Rõ ràng là coi trọng nhà họ Lộc trên thành phố có tiền, cướp đoạt nhân duyên của Nhuyễn Nhuyễn thì có. Người bắt nạt Nhuyễn Nhuyễn tàn nhẫn nhất chính là nhị phòng nhà cô! Còn muốn hưởng phúc từ Nhuyễn Nhuyễn sao? Tôi nói cho cô biết, cửa sổ cũng không có đâu. ”
Liêu Hồng Mai không cam lòng yếu thế: “Ha ha, đúng là buồn cười quá đi mất! Rốt cuộc ai đổi trắng thay đen? Cô ra ngoài hỏi một chút xem, cả huyện Khai Vân này có ai không biết Đỗ Hiểu Hồng cô là người lòng dạ hiểm độc? ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
-Chương 1+
Donate by aypal Theo dõi 0
Lượt xem: 937
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Truyện Chữ
TMDb: 7.9
Số chương: 577/577
0

Để lại một bình luận